Thursday, February 27, 2014

Họa bài "Còn Chơi"

của Bùi Tiến trong 7ND, số 11 năm thứ 33.

Sao nói ăn chơi chán mớ đời
Đời này vui thú, thiếu chi chơi.
Càng chơi càng thấy đầy mỹ vị,
Mỹ vị thì sao lại phải thôi?
Chơi đời cho đã, tại sao thôi?
Đời đà chán mớ, vẫn cứ chơi.
Chơi để cho đời đau như hoạn,
Bị hoạn cho nên trả thù đời!

Yêu đời nên mới thích ăn chơi,
Chơi rạc sành sanh đã nửa đời.
Nửa đời còn lại, còn hữu dụng,
Hữu dụng, thì sao lại phải thôi?
Đời mình hữu dụng, tại sao thôi?
Đất nước lìa xa quá nửa đời.
Lòng thương yêu nước không hề giảm,
Việc nước toan bề, dễ phải chơi?

Việc nước, việc nhà, dễ phải chơi?
Những kẻ cầm cân, chán mớ đời!
Hóa ra cả bọn cùng một ruộc,
Đất nước tùm lum, vẫn không thôi!
Chuyện đời rồi cũng thế mà thôi.
Buồn chán làm chi để khổ đời.
Sinh kế lo toan cho cuộc sống,
Cần chi phải gác chuyện ăn chơi?

Cơ nghiệp tự gây quá nửa đời.
Vừa chơi, vừa dựng, việc không thôi.
Tội chi mà bỏ cho mang bận.
Để mất toi đi cái cuộc chơi!
Đốt đèn tìm bạn suốt cả đời,
Cùng nhau tụ họp để mà chơi.
Để mà vui thú trong cuộc sống.
Để đến trăm năm cũng chẳng thôi!

Ai nói ăn chơi sẽ quên đời?
Nhờ đời, nên mới nhớ ăn chơi.
Quên đời sao có ăn chơi được?
Chơi để cho đời "đã" thì thôi.
Thực sự chơi nên khỏe cả đời,
Mệt mỏi, không nên nghĩ chuyện chơi.
Chơi mà không mệt thời mới thỏa,
Mệt mỏi chi mô phải tính thôi?

Lo lắng làm chi cái sự đời,
Sự đời rồi cũng thế mà thôi.
Thú vui, thiên hạ cùng chung hưởng,
Buồn chán làm chi, để lụy chơi!
Chán, vui, buồn, khổ, đến thế thôi,
Giấc Nam Kha, qua đủ một đời,
Bừng con mắt dậy, thì đã trễ,
Dù trễ, còn hơn bỏ cuộc chơi!

Dù ai nói dại, tại sao thôi?
Khôn, dại, do ta sống ở đời.
Cuộc đời ấy là canh bạc cả,
Dù được, dù thua, vẫn cứ chơi.
Muốn viết thì làm, chớ lôi thôi.
Làm cho ra thật, chớ đừng chơi.
Làm cho xứng đáng, cho ra lẽ,
Đáng mặt nam nhi, đáng một đời!

Cóc Tu
(Bài này do một cựu sinh viên Úc có nhã ý đóng góp. - Ed.)

No comments:

Post a Comment