Thoại Khanh
Đàn ông thật nhẹ dạ, hễ thấy mái tóc dài là tâm hồn rung đông một cách vô lý, không còn biết suy nghĩ gì nữa, nhất là mái tóc dài của mấy cô ca sĩ. Nếu không thì tại sao chàng có thể mê Thùy Dương mê mệt như vậy đươc.
Không phải là tôi không ưa mái tóc dài. Con gái Việt Nam tóc dài ngang vai, áo lụa Hà Đông tha thướt rất là đáng yêu. Chính tôi đã có một thời gian xõa mái tóc thề để chàng mê mệt theo đuổi, bây giờ mái tóc đã hoa râm và cái eo thì giống hệt như eo con ếch, nên tôi không còn mặc áo dài và thả tóc ngang vai như xưa.
Nhưng cái tôi muốn nói là ngươi ta phải biết phân biệt giữa nhan sắc và nghệ thuật cầm ca. Tôi nghi rằng nếu chàng nghe Thùy Dương hát lần đầu mà không thấy mặt thì chắc chàng chê không thể tưởng tương đươc. Cái giọng gì mà nhừa nhựa, kéo hơi lên không nổi như buổi sáng chưa đánh răng. Chàng thì khen là cái giọng truyền cảm, nghe vào làm tâm hồn rung động. Tôi chẳng thấy rung động gì hết, nghe cứ như người thiếu hơi, lên cao không nổi, xuống thấp cũng không xong, lúc nào cũng lờ đờ như ly trà nguội, nuốt vô không trôi.
Phải chi cô ta biết cách trình bày, thì không nói làm gì, chả những giọng ca nghe không lọt lỗ nhĩ mà cách trành bày cũng không lọt con mắt luôn. Lúc nào cái măt cũng như đưa đám, làm mình dòm sơ xui lây. Bài buồn cũng như bài vui, gương mặt bơ bơ chẳng có thấy thay đổi một chút. Con con mắt thì lúc nào cũng lờ đờ như người thiếu ngủ (trong khi đó chàng khen là con mắt lá răm: Con người con mắt lá răm lông mày lá liễu đáng trăm quan tiền)
Bạn bè ai đến nhà cũng bị chàng mua chuộc, bắt phải nghe mấy bài tủ của nàng, thế rồi mấy ông ngồi quanh mấy chai bia ngúc ngắc cái đằu khen lên khen xuống thấy mà bực mình.
Tôi chọc tức chàng mới nói:
- Em có thấy mấy bà bạn của em có ai ưa Thùy Dương đâu, chỉ có mấy ông già dê mới ưa cô ta đươc
- Em chê anh là già dê hả?
Tôi thấy tình hình có vẻ căng thẳng, nên bèn đổi chiến thuật:
- Sao thấy hồi đó anh ưa Ý Lan lắm mà, sao độ rày chê nàng rồi hay sao?
- Anh đâu có chê đâu, mỗi người một kiểu, mười phân vẹn mười
Chàng vẫn còn hặm hực bị gọi là già dê nên tiếp tục:
Anh thấy các cô không ưa vì các cô ghen ghét, mấy bạn anh không thấy ai chê hết
Một hôm tôi khám phá ra chàng cất một số CD của Thùy Dương trong một thùng đồ cũ trong garage. Gặn hỏi mãi chàng mới thú nhận là mấy cái CD đó nhạc nghe không nổi, giọng của cô ta nhựa quá nghe nghẹt tai, chàng thất vọng nên cất hẳn mấy cái CD đi, nhưng mà vẫn còn tiếc rẻ, không nỡ bán garage sa1e.
Mấy tuần nay, thấy chàng đi lục mua nhạc của Như Quỳnh, cùng vì mái tóc dài. Ôi đàn ông thật là nhẹ dạ, cuộc đời chỉ quấn quít theo sơi tóc
No comments:
Post a Comment