Thoại Khanh
Bản thân tôi rất ghét đeo mắt kiếng. Vậy mà tôi phải đeo mắt kiếng từ thời Trung Học. Mẹ tôi khuyến khích tôi đeo mắt kiếng để che cặp mắt lé và lờ đờ, và để làm cho tôi có vẻ thông thái hơn. Tôi nghe thông thái, khoái quá, nên lúc nào cũng ráng diện bộ mắt kiếng dày cộm trên mặt. Mãi đến sau này, bà vợ yêu qúi của tôi, lúc nào cũng hăng hái vạch trần những khuyết điểm của tôi, mới bật mí cho tôi biết là hai cái đít vỏ chai xá xị làm cho cái mặt tôi đã ngớ ngẩn lại càng thêm ngẩn ngơ.
Cặp mắt kiếng tôi thì càng ngày càng dầy thêm với năm tháng, và bây giờ khi tóc tôi đã trở thành muối tiêu (nhiều muối hơn tiêu) thì những bắp thịt trên mắt tôi không còn đủ sức để điều chỉnh nữa, tôi phải đeo kiếng hai tròng. Bạn đã thử kiếng này chưa? Rõ lã một sáng chế dị hợm nhất đời. Muốn thấy xa, tôi phải kéo xệ cặp mắt kiếng xuống tận mũi để dùng phần trên của cặp mắt kiếng. Muốn thấy gần, tôi phải đẩy nó lên trán để dùng phần dưới. Nhưng mà muốn thấy cho thật rõ, tôi phải tháo kiếng ra dúi mặt lại gần, trợn tròn mắt ra mới nhìn thấy rõ. Suốt ngày, tôi kéo mắt kiếng lên, đẩy mắt kiếng xuống, tháo mắt kiếng ra, đeo mắt kiếng vào, mất hết cả thì giờ. Nhất là khi tháo ra xong, tôi phải quờ quạng cả mười phút mới mò lại được cái của nợ.
Vì vậy cho nên, tôi muốn trở thành đấng tạo hoá. Không, không, tôi không có ý ám chỉ đấng tối cao cuả đạo giáo nào đâu, xin các đồng chí sùng đạo đừng vi giận. Tôi chỉ muốn làm đấng tạo hoá thiên nhiên để chế tạo con người theo ý tôi muốn thôi. Tôi đã đọc qua lý thuyết biến chuyển của Darwin, nhưng mà lối đó mất thì giờ quá, tôi muốn có bùa phép để thay đổi cách chế tạo ra con mắt con người một cách nhanh chóng hơn.
Trước hết tôi thấy để cặp mắt ở trên mặt là một lỗi lầm to lớn. Vì trên mặt chật hẹp quá, bạn chỉ có thể nhìn phía trước được thôi. Muốn nhìn sang bên cạnh bạn phải quay đầu sang một bên. Bạn có coi video chiếu những người coi đánh tennis chưa? Một đám người quay đầu bên trái, quay đầu bên phải như cái máy. May mà cái cổ còn chắc, chứ không thì cái đầu đã rụng từ lâu rồi. Nhưng mà quay cách mấy, bạn không thể thấy ở phía sau đầu được. Hơn nữa, nếu bạn đã từng sửa xe hơi, bạn phải công nhận là cái đầu của bạn nhiều khi to quá, không thể ghé mắt vào những ngóc nghách trong máy xe để xem được.
Vì vậy tôi sẽ để con mắt trên đầu ngón tay. Tha hồ mà móc ngón tay vào những ngóc nghách trong máy xe để xem. Cái hay hơn nữa là bạn có thể ngắm dung nhan tuyệt vời của bạn mà không cần soi gương. Chỉ cần xoay ngón tay về phía mình thôi! Ôi, sao mà sáng kiếng hay quá, đáng giải Nobel về Y Khoa!
Một cái hay hơn nữa là nếu để cặp mắt trên mặt, thì phải cần có cân đói. Cặp mắt lé của tôi lúc nào cũng làm cho các cô nhìn tôi bằng nửa con mắt. Với sáng chế mới này, cặp mắt lé của tôi không thành một vấn đề nữa. Tôi tha hồ xoay con mắt bên này, xoay con mắt bên kia, không ai biết là tôi có mắt lé nữa.
Với cặp mắt di động tự do bạn còn có thể nhận xét những thành phần trên người bạn mà bạn ít có khi để ý tới (hoặc là không dám dòm tới vì bạn không muốn bị thất vọng). Thí dụ như bên trong lỗ mũi của bạn. Thôi, thôi đừng có chối nữa, biết bao nhiêu lần bạn đã móc mũi rồi. Nhưng chưa bao giờ bạn thấy được bên trong lỗ mũi của bạn. Bây giờ thì tha hồ dòm khắp nơi, chỉ cần ngẹo qua, ngẹo lại vài lần là bạn thấy hết những sợi râu mũi to như sợi bún, những tảng mũi đóng khô cả mấy ngày nay vân vân và vân vân... Một thắng cảnh đáng ghi nhớ cho biết và biết cho chừa.
Khi bạn ở ngoài vườn, bạn có thể ngồi trên ghế, thòng tay xuống dưới chân tìm con muỗi khốn khiếp đang hút máu bạn và tiện tay đập dẹp nó luôn thể. Như vậy bạn vừa giúp mình vừa giúp người, tiêu diệt được một hủy họa cho nhân loại. Còn nếu bạn là điệp viên, thì bạn có thể dòm nhiều phía mà không cần phải mang kiếng phản chiếu, chỉ cần làm bộ gãi đầu, gãi lưng, bạn tha hồ nhìn phía sau cho đã.
Để cặp mắt trên tay có nhiều cái lợi cho phái nữ. Một cái chính là các cô có móng tay, có thể che nắng cho con mắt được, không cần phải mang mắt kiếng đen. Như vậy các cô tha hồ chọn mắt kiếng mầu, xanh, đỏ, tím, vàng vv.. Bà xã tôi chắc là sẽ thích lắm, vì lúc nào cũng có mắt kính đeo sẵn trên mắt, mỗi lần đi đâu khỏi phải mất cả tiếng đồng hồ đi tìm.
Bạn có từng ngủ ban ngày chưa? Cho dù bạn ráng nhắm mắt cách mấy, bạn không thể nào che hết ánh sáng đừng cho vào mắt được. Còn ngủ trong lúc làm việc? Khó lắm, vì ai cũng thấy bạn gục lên gục xuống. Với con mắt trên đầu ngón tay, bạn chỉ cần cong ngón tay lại bỏ vào trong túi quần là xong. Đồng nghiệp ai cũng tưởng là bạn đang tìm món gì trong túi quần! Thế là không mất thể diện.
Bạn có thấy con đà điểu cắm đầu xuống cát khi nó sợ chưa? Cái đầu thì chui xuống cát, cái đít thì chổng lên trời, trông rất là dị hợm, mười hai con giáp, sáu con bầu cua, không giống con nào hết (không những thế, nó còn làm cho những con thú vật khác hiểu lầm ý định của nó nữa). Với cặp mắt trên ngón tay, bạn chỉ cần đút tay vào túi quần khi sợ, như vậy có phải hay và lịch sự hơn nhiều không?
Một đặc điểm khác nữa là bạn có thể gắn nhiều bắp thịt chung quanh con mắt để điều chỉnh xa gần một cách dễ dàng. Bạn có thể zoom in & out, mà không cần mang ống dòm hay kiếng hiển vi nữa. Không những thế, bạn có thể tập thể dục cho bắp thịt con mắt, để đền bù cho những yếu kém tạo nên bởi thời gian, bằng cách kéo tạ, hoặc hít đất. Chứ nếu để con mắt trên mặt, thì làm sao tập thể dục cho bắp thịt mắt được? Không lẽ kéo con mắt ra khỏi tròng rồi cột hai qủa tạ vào mắt sao?
Rồi, sau khi đã đồng ý để con mắt trên ngón tay, chúng ta hãy nghĩ coi mình cần bao nhiêu con mắt? Ít nhất phải cần hai con mắt, đặt cách xa nhau một khoảng cách nhỏ, để có thể dùng hiện tượng parallax mà nhận diện chiều sâu. Hai con mắt có thể để trên hai ngón tay. Như vậy có lợi lắm, vì bạn có thể tách hai ngón tay ra xa để dời hai con mắt ra xa, hoặc kéo hai con mắt lại gần nhau hơn. Thú thật, tôi không biết làm như vậy thì có ảnh hưởng gì đến cách nhìn đời không. Không thấy ông thầy Vật lý của tôi nói đến đề tài này, nhưng tôi chắc là sẽ có nhiều cái lợi, mình chỉ cần thí nghiệm vài lần là biết.
Trong khi lái xe ban đêm, nhất là sau những cơn bạc trác táng hoặc là những buổi dạ vũ thâu đêm, bạn cũng đã biết là rất khó canh khoảng cách giữa xe bạn và xe đằng trước. Vậy thì tại sao mình không lắp thêm con mắt thứ ba nữa? Với ba con mắt, mình có thể dùng phương pháp tam giác đạc (triangulation) để suy ra vị trí của xe đằng trước y bỏng. Như vậy bạn có thể tha hồ chạy như điên mà không sợ đụng xe hoặc cán người đi đường.
Tuy nhiên nếu đặt con mắt trên ngón tay mà mình thường dùng thì cũng có nhiều cái hơi bất tiện. Nhất là đối với Mít. Vì dân mình quen ăn cái gì cũng chấm nước mắm, thí dụ như thịt bò nhúng dấm, gỏi cuốn, bì cuốn. Nếu mà nhúng con mắt trong nước mắm ớt, hay là tệ hại hơn, trong nước mắm tôm, thì đau và cay kêu trời không thấu.
Vậy thì tôi đề nghị nên để con mắt trên một cánh tay đặc biệt thứ ba, gắn liền nơi bụng. Nhưng mà như vậy cũng không ổn, vì sẽ bị vướng kinh khủng khi "làm tình". Tuy nhiên, nếu mà tôi có thể đổi vị trí của con mắt, thì tôi cũng có thể đổi vị trí của những bộ phận sinh dục được dễ dàng. Wow, tôi nghĩ là mình có thể làm vô số trò với những bộ phận đó, nhưng thôi để đề tài phong phú này lại cho một bài báo khác.
Bây giờ tạm để cánh tay thứ ba trên đầu, như vậy nó sẽ không bị cản trở gì hết. Thêm một cánh tay thứ ba còn có cái lợi là khi tắm bạn có thể kỳ kọ những chỗ sau lưng mà từ trước tới nay bạn không có thể với tới. Nghĩ cho kỹ, đặt cánh tay trên đầu cũng không có gì là khó. Trên đầu đã có sẵn tóc, nên mình không cần phải cấy thêm tóc để làm lông nách. Nếu người nào đầu hói, thì cánh tay sẽ che bớt chỗ hói đi.
Như vậy một phần chính trong việc chế tạo bộ mắt mới đã xong, chỉ còn một vài phần lặt vặt, như là làm sao đội nón trên đầu khi trời lạnh, khi cần vắt tay lên trán để suy nghĩ thì mình nên vắt tay nào, khi đánh box thì có cho dùng cánh tay thứ ba không, chỉ có hai lỗ mũi mà ba cánh tay vậy thì dùng tay nào để móc mũi nào, vân vân... Nhưng không sao, tôi đã thiết lập một phòng thí nghiệm ở dưới basement nhà tôi rồi. Tôi tha thiết kêu gọi những Kiwi alumni khi nào rảnh, hãy ghé qua và chúng ta sẽ thí nghiệm cho vui.
(Bài này lúc gởi đến ban biên tập phải chuyển từ VPS qua VISCII cho dễ làm ăn, vì thế chúng tôi có nhờ một anh MitChong đọc kỹ lại. Sau khi đọc bài này, and ta thử scan hình mình và dùng Adobe Photoshop xóa hai con mắt đi để xem như thế nào. Tội nghiệp thay, anh ấy hãi quá, ngã lăn ra đất phát u đầu.- Ed)
No comments:
Post a Comment