Hồi còn đi học ở trường Trương vĩnh Ký, hồi đó thường gọi là Pétrus Ký, khỏang thập niên 60 tại Sàigon tôi có một ông thầy Việt văn dậy rất giỏi . Tôi không sao quên được giọng ông say sưa ngâm Kiều, Chinh Phụ Ngâm Khúc. Đặc biệt là ông đọc nguyên một bài tả cảnh động Hương Tích của Chu Mạnh Trinh, một bài khá dài, không sót một chữ. Từ đó cái đẹp của chùa Hương, của tiếng Việt và nhất là các tâm hồn tuyệt vời của thi sĩ Chu Mạnh Trinh vẫn còn cho tôi ấn tượng mạnh mẽ.
Sau đây là bốn câu tôi thích trong bài tả cảnh động Hương Tích mà tôi đã dịch.
Nhác trông lên ai khéo vẽ hình,
Đá ngũ sắc long lanh như gấm dệt.
Thăm thẳm một hang lồng bóng nguyệt
Gập ghềnh mấy lối uốn thang mây
A fleeting upward glance,
There, creation in all its wonderment.
Rocks glisten, five-coloured like woven brocade.
The cave so deep embraces the moonlight,
Up and down, the paths meander like stairways of clouds
(Translated by Duong Tran and Carol Legge)
No comments:
Post a Comment