Thursday, February 27, 2014

Hậu Tây Du Ký

Nguyễn Phục Hưng

Mãi hơn hai mươi năm sau tôi mới thực hiện được lời hứa với vợ chồng Hoàng-Tuyết là đưa cả nhà tôi sang thăm gia đình bạn. Thật ra, tôi đã muốn làm việc này từ lâu, nhưng mổi lần đề nghị, thì vợ tôi lại cản: "Thôi anh à, đi làm gì qua cái xứ mà mổi lần em nhắc đến, thì mấy anh chị bạn đều la làng là cái xứ 'khỉ ho cò gáy' ấy. Cho đến đầu mùa Hè năm 98, hãng hàng không Continental, nơi mà vợ tôi mới đầu quân, bắt đầu chuyến bay thẳng từ Houston đến Calgary, thì Hiền rủ tôi đi thăm Hoàng-Tuyết.

Chúng tôi đến Calgary lúc gần nữa đêm. Sau khi qua thủ tục quan thuế, chúng tôi thuê xe lái về hướng Edmonton. Con đường từ Calgary đến Edmonton lúc "nửa đêm về sáng" thật là vắng vẽ. Có lúc buồn ngủ quá, chúng tôi muốn tìm một quán nhỏ bên đường để mua một ly cà phê, mà không thấy. May là Hiền mới lấy một lớp "luyện giọng" nên nàng ra công thực tập, làm cho chúng tôi đở buồn ngủ. Dĩ-An ngủ gà ngủ gật, nghe mẹ tập hát cũng phải giật mình tỉnh giấc. Và nhờ vậy chúng tôi thoát khỏi cơn buồn ngủ, thoát khỏi màn xe hơi nằm dưới ruộng !!!

Đến driveway của "Hoàng gia" thì mới gần 4 giờ sáng. Nhìn xung quanh, tôi thấy rất là yên tỉnh và an toàn mà trời thì sáng như ban ngày, thế là chúng tôi quyết định tắt máy, ngủ trong xe. Sở dĩ chúng tôi không vào ngay là sợ nếu vào thì sô xáo đếng "Hoàng gia". Hơn nữa, mắt chúng tôi cũng mở hết nổi rồi, chỉ muốn nhắm lại thôi. Thế là cả ba chúng tôi bèn đi vào giấc điệp.

Chúng tôi thức dậy khi nghe tiếng của Tuyết la lớn: "Anh Hưng tới bao giờ mà không vào nhà, lại ngủ ngoài xe vậy nè." Sau khi nghe chúng tôi giải thích, phân trần, bà chủ nhà mới thôi áy náy về việc chúng tôi ngủ trong xe. Kế tiếp là đến phiên chúng tôi áy náy vì chủ nhà nhất định nhường căn master bedroom cho gia đình chúng tôi trong thời gian chúng tôi lưu lại nơi đây. Tôi và Hiền đã hết lời năn nỉ, xin được ở phòng của một trong ba cháu hoặc là ở dưới basement mà không được chủ nhà đồng ý. Cuối cùng thì chúng tôi đành phải chấp nhận sự xếp đặc của chủ nhà mặc dầu rất là áy náy vì thấy chủ nhà phải nằm dưới đất trong phòng của cháu Chris.

Căn phòng ăn của "Hoàng gia", nhìn xuống là thấy Downtown của Edmonton, nên sáng nào Hiền cũng xin được ngồi trên chiếc ghế nhìn ra phía sau của nhà, khi uống cà phê và chuyện trò. Edmonton thật là đẹp, buổi sáng khi sương còn mờ mờ, bạn sẽ thấy những ngọn thông màu xám như trắng ra, đến khi nắng lên thì màu xám trở thành màu xanh dương rất là lạ. Loại thông này, tôi chưa thấy ở đâu cả, mặc dù tôi cũng đã đến những nơi khác của Canada, như Quebec, Montreal hay Ottawa.

Mỗi ngày sau khi ăn sáng xong, Hoàng đưa chúng tôi vào rừng đi bộ. Rừng ngay sau nhà thôi, Dĩ-An và Hiền mê đi bộ trong rừng hơn là đi ngoài đường mặc dù có rất nhiều muỗi và ong, nhưng bù lại thứ có rất nhiều giống berry mọc đầy lối đi. Hai mẹ con vừa đi vừa hái Cranberry, Blueberry vừa ăn ngon lành. Buổi đi bộ đầu tiên, chúng tôi đi gần 4 tiếng đồng hồ. Đến lúc về lại thì Tuyết đã lo xong lunch và đang chờ với nỗi lo lắng vì sợ chúng tôi bị thú rừng ăn thịt mất rồi!!!

Chung quanh nhà Hoàng Tuyết là những đồi hoa Canola vàng rực rỡ, loại hoa này nhìn giống như hoa cải và dùng làm dầu ăn rất tốt, làm tôi nhớ đến bài hát "Lên non tìm đống hoa vàng." Hoàng Tuyết đã sắp sẵn một chương trình thật chu đáo cho chúng tôi du lịch vùng "tam giác vàng." Từ Edmonton sẽ lên vùng National Park Jasper, thăm Glacier, hồ Louise, đến Banff và trở về lại Calgary.

Theo lời khổ chủ, chúng tôi trả lại xe thuê ngày hôm sau vì: "Không cần thiết phải có thêm xe," Tuyết nói vậy, và thêm: "đi hai xe thì làm sao nói chuyện được, mất vui." Chúng tôi ở lại Edmonton với "Hoàng gia" bốn ngày. Trong bốn ngày đó, chúng tôi được bạn ưu đãi như là thượng khách. Hoàng đề nghị Ex-Kiwi nên họp mặt tại Edmonton một lần, nếu không, thì nhóm qua cùng Hoàng Tuyết cũng nên họp mặt một lần ở Edmonton, Hoàng Tuyết tình nguyện sô lo chu đáo mọi việc ăn ở. Hoàng Tuyết còn "chỉ thị" cho tôi phải loan báo việc này, phải làm sao đợ bà con đừng lầm tưởng Edmonton là xứ "khỉ ho cò gáy", chỉ dành cho những người Cà-Na-Điên ở. (Đây cũng là chủ đích của bài hồi ký này, để tròn lời ủy thác của "Hoàng gia").




Chúng tôi khởi hành vào sáng sớm để bắt đầu thám hiểm vùng "tam giác vàng". Đường từ Edmonton đến Jasper là cả một sự liên tục của những đồi hoa vàng Canola, đẹp chi lạ! Đến Jasper, chúng tôi ngừng lại ăn trưa trước khi đi viếng Glacier. Trên cao độ của kỳ quan thế giới này, mặc dù trời lạnh căm, bố con tôi cũng rán cởi áo lạnh để chỉ còn quần short và áo thun mà....chụp hình, cho bỏ cái công đi thăm giải Băng Hà nổi tiếng này. Lại còn rán bốc một cụm nước đá uống thử, xem có... lạnh và ngon không nữa. Màn này được Hoàng thu vào ống kính đàng hoàng. Tưởng cũng nên nói thêm một chút về giải băng hà này. Đây quả thực là một kỳ quan! Cả thế giới chỉ có vài chổ. Giòng băng hà này có hơn cả ngàn năm. Nước từ đây chảy ra là nước của hơn cả ngàn năm trước.

Đến đây, uống nước này, bạn sẽ cảm thấy như được hòa mình vào với trời đất, cảm thấy như gần gủi với tiên loài người của ngàn năm xưa, cảm nhận được sự luân hồi của vạn vật. Một cảm giác tuyệt vời, siêu thoát.

Trước khi đến Glacier, bạn sẽ đi qua Jasper National Park. Trên đường, lắm lúc bạn phải ngừng xe lại vì các chú Tê Giác, Hươu cao cổ, Sơn Dương v.v... cứ từ từ băng qua đường, làm như không biết xe cộ là gì. Bạn mà không nhìn kỹ là đụng các chú ấy ngay. Nếu đụng, chắc chắn bạn là người bị thương, chứ không phải là các chú ấy. Cảnh hùng vĩ của núi rừng trùng trùng điệp điệp, đẹp không thể nào nói ra hết được. Có lúc bạn tưởng như đang đứng trước một bức tranh đẹp, hùng vĩ nhưng yên tịnh, mà trong trí óc hạn hẹp của mình, chúng tôi không thể ngờ được là cảnh thực.

Tối hôm đó hai gia đình chúng tôi ở chung một Cabin với hai phòng ngủ, một phòng khách và một cái bếp. (Một loại hostel sang cho những người đi cắm trại tài tử.) Sáng hôm sau, Hoàng và tôi nấu "Mì Triều Châu" cho mọi người cùng ăn sáng trước khi khởi hành đi Lake Louise. Ai có thắc mắc về món mì đặc biệt này thứ xin hỏi cháu Chris và Dĩ-An.

Đoạn đường từ Jasper đến lake Louise đẹp vô cùng, bạn sẽ đi qua hết dãy núi này, đến những khu rừng khác. Có những ngọn núi đá, bị mưa gió ăn mòn, biến thành như những lâu đài La Mã trong tranh vẽ. Xen lẫn vào đó là những giải băng hà nhỏ, tạo thành những bức tranh tuyệt đẹp.

Lake Louise, theo tôi thì phải kể là một kỳ quan của thế giới mới đúng. Màu nước của Hồ thay đổi tùy theo mặt trời. Lúc mặt trời bị mây che, màu nước của hồ là màu xám. Lúc mặt trời chiếu sáng, mặt nước trở thành màu xanh ngọc thạch. Một lúc khác, mặt hồ lại chuyển sang màu xanh dương. Lúc có gió thổi, mặt hồ có những làn sóng lăn tăn nổi lên, làm màu nước trở thành như bạc. Lake Louise được bao quanh bởi hai dãy núi, nối liền bằng một giải băng hà. Đứng từ "Lâu Đài Khách Sạn", đối diện với Hồ, bạn sẽ thấy được toàn diện hồ Louise. Khi mặt trời chiếu vào giải băng hà, ánh sáng sẽ phản chiếu lên mặt Hồ, tạo cho Hồ một hình ảnh đẹp vô cùng, mà với trình độ viết văn của tôi, tôi xin chào thua, không thể diễn tả được. Bạn phải tự mình thấy, để biết, và thưởng thức cho chính bạn thôi!

Lake Louise sẽ nhắc nhở bạn tới Milford Sound ở South Island và bao nhiêu mối tình xưa nữa. Còn khách sạn Louise thì đẹp vô cùng, tôi không biết khách sạn này được xây cất từ bao giờ, nhưng lối kiến trúc nhìn như những lâu đài cổ bên Ấu châu. Đây là nơi lý tưởng cho bạn nào muốn hâm nóng lại tình yêu. (Xin đề nghị bạn N A Giao, N V Thanh nên đưa bà xã đến đây, "phu quyền" chắc chắn sẽ được phục hồi.)

Rời Lake Louise với niềm luyến tiếc ngẩn ngơ, chúng tôi tự nhủ thế nào cũng sẽ trở lại vào dịp khác, nhưng rồi vẫn chưa thực hiện được. Hy vọng không phải là hai mươi năm sau nữa!

Trên đường đến Calgary, Hoàng Tuyết đưa chúng tôi ghé Banff. Nơi đây, Hoàng rủ chúng tôi đi tắm suối nước nóng, nhưng phe nữ giới đông và mạnh hơn, nên cuối cùng chúng tôi đi dạo phố Banff để ...shopping thay vì đi tắm suối. Nhìn khuôn mặt thiểu nảo của tôi, vì không được đi tắm suối, Hoàng vờ ghé vào tai tôi nói lớn: "Lần tới, Hưng qua lại, mình với Hưng sẽ đi tắm, không phải đi theo hai bà và hai cô công chúa này nữa." Thật là uổng! vì suối nước nóng thiên nhiên ở đây sẽ làm tôi nhớ lại những lần đi Rotorua ở North Island, NZ. (Kỹ niệm lại hiện về, phải dấu bà xã vụ này.)

Banff cũng là thành phố du lịch, phong cảnh rất là đẹp, có lối kiến trúc thật dễ thương. Những con đường nhỏ cho người đi bộ quanh phố và cả trên những ngọn đồi cũng có đường mòn cho du khách. Có một điều đặc biệt là du khách Nhật Bản chiếm số đông, nên sách, bản đồ, bản chỉ dẫn đều có tiếng Nhật. Từ Jasper, qua Lake Louise, đến Banff, nơi nào cũng đầy du khách Nhật Bản. (Nếu bạn ghé đây, bạn cần nên mang theo extra credit cards.)

Banff có những khách sạn to như những tòa lâu đài bạn thấy trong tranh vẽ. Hoàng đưa chúng tôi vào viếng một trong những "Lâu Đài Khách Sạn" này, trong khi Tuyết phải hy sinh ngồi trông xe, vì không tìm được chê đậu.

Rời Banff, chúng tôi được chở về Calgary, tá túc một đêm trong gia đình người em trai của Tuyết. Tuyết nhất định không cho chúng tôi đi thuê khách sạn. Chúng tôi lại được khổ chủ nhường tất cả các phòng ngủ trên lầu cho hai gia đình, phần chủ nhà thì vợ chồng con cái xuống hết dưới basement. Chúng tôi áy náy quá chừng, nhưng Tuyết cứ bảo là không sao. Thôi cũng đành vậy, chứ biết làm sao!!!

Tối đó, ăn uống xong, Hoàng lại đưa chúng tôi qua nhà một cô em gái của Tuyết để...hát Karaoke. Mục này, thường ngày Hiền rất là ưa thích, nhưng có lẽ vì đi chơi nhiều quá, nên...mệt, do đó vợ tôi hát bị "bễ dĩa", bắt tôi phải "hát" thế, làm hư luôn cặp speakers của chủ nhà. Trong dịp này, tôi khám phá ra một tài năng mới. Cặp Hoàng Tuyết còn là hai ca sĩ rất nhà nghề. Hoàng không những hát hay mà còn có khả năng trình diễn rất "tới" nữa.


From left to right: Chris, Yến Tuyết, Dĩ An, Từ Hiền, Hưng

Trưa hôm sau, chúng tôi trở về lại Houston. Hoàng Tuyết tiễn chúng tôi đến tận cửa quan thuế. Ông nhân viên quan thuế, sau khi nhìn Hiền và Dĩ An, quay sang tôi, lên giọng hỏi: "Sir, Where do you take your two daughters to today?" Tôi cười, đáp: "They ran away, I just found them and bring them home." Hiền khoái chí, nhìn tôi cười ngất. (Chuyến đi đầy đủ niềm vui, chỉ trừ đoạn này.)

Để kết luận "thiên" hồi ký này, tôi xin thành thật mà nói rằng: Mùa hè qua Alberta, Canada thật tuyệt. Khí hậu mát, phong cảnh đẹp ngẩn ngơ, nhiều chỗ hùng vĩ, lắm nơi nên thơ, và cũng không ít nơi gợi lại trong ta những kỹ niệm đẹp ở NZ. Nhưng trên tất cả thứ phải nói đến sự hiếu khách và dễ thương của người Việt Nam ở đây. (Sau khi "Tây du" về, tôi mới biết Calgary còn là "tổng hành dinh" của "The Cao Boys" nữa. Gần đây, "The Cao Boys" tái xuất giang hồ và cũng sẵn sàng đón chào bà con Ex-Kiwi.)


Nguyễn Phục Hưng và Lê Đăng Hoàng. 
(Đố các bạn biết anh nào ở xứ lạnh, anh nào ở xứ nóng? - Ed)

Tôi xin đề nghị Ex-Kiwi chúng ta nên gặp mặt ở Calgary & Edmonton một lần để thấy được tận mắt những phong cảnh mà gia đứnh tôi đã thấy và đón nhận lòng ưu ái từ những người bạn "Cà-Na-Điên", gốc Việt, của chúng ta.

Houston 21 April 1999

No comments:

Post a Comment