Ai đó hay đâu tớ chán đi
đi chưa chán tớ, tớ còn chơi.
Chơi cho thật chán, cho đi chán,
đi chán nhau thi tớ sẽ thôi.
Nói thế, can gì tớ đã thôi?
đi đương có tớ, tớ còn chơi
Người ta chơi đã già đi cả
Như tớ năm nay mới nửa đi.
Nửa đi chính độ tớ đương chơi
Chơi muốn sao cho thật sướng đi.
đi ngưi ai có chơi như tớ
Chơi cứ bằng văn mãi chửa thôi.
Chơi văn sướng đến tớ là thôi,
Một mảnh trăng non chiếu cõi đi
Văn vận nước nhà đương buổi mới
Như trăng mới mọc tớ còn chơi.
Làng văn chi thiếu khách đua chơi,
Dan díu ai như tớ với đi?
Tớ đã với đi dan díu mãi,
Muốn thôi, đi cũng chửa cho thôi.
đi đương dan díu, chửa cho thôi
Tớ dám xa xôi đ phụ đi?
Vắng tớ bấy lâu đi nhớ tớ,
Nhớ đi nên tớ vội ra chơi.
Tớ hãy chơi cho quá nửa đi
đi chưa quá nửa tớ chưa thôi.
Tớ thôi, tớ nghĩ buồn cho tớ,
Buồn cả cho đi vắng bạn chơi.
Nào những ai đâu bạn của đi?
Sao mà bỏ vắng ít ra chơi?
Chơi ai, chơi mãi, ai đâu tá?
Hay ngán cho đi chẳng muốn chơi?
Nếu tớ như ai cũng ngán đi
đi thêm vắng bạn, lấy ai chơi?
Cuộc đi tớ nghĩ chưa nên ngán.
Nên ngán thi xưa tớ đã thôi.
Tớ nhớ năm xưa nửa ngán đi,
Nghĩ đi nghĩ lại, lại ra chơi.
Mê chơi cho tớ thành dan díu,
đi dẫu cho thôi tớ chửa thôi.
Tớ muốn chơi cho thật sướng đi,
đi chưa thật mãn, tớ chưa thôi.
Chẳng hay đi tớ lâu hay chóng?
Dù chóng hay lâu, tớ hãy chơi.
Trăm năm: tớ độ thế mà thôi,
Ức triệu ngàn năm chửa hết đi.
Chắc có một phen đi khóc tớ
đi chưa khóc tớ, tớ còn chơi.
Trăm năm còn độ bảy mươi thôi,
Ngoài cuộc trăm năm tớ dặn đi:
Ức triệu ngàn năm đi nhớ tớ,
Tớ thôi tớ cũng hãy còn chơi!
Bút đã thôi rồi lại chửa thôi,
Viết thêm câu nữa hỏi đi chơi:
"Lộng hoàn" này điệu từ đâu trước?" (1)
Hoạ được hay không, tớ đố đi!
(1) Lộng hoàn: tung ba quả cầu (làm xiếc), ứng với bài thơ này, chỉ dùng ba vận: chơi, đi, thôi.
Tản Đà, 1921
Họa bài "Còn Chơi"
của Thi sỹ Tản Đà
Lại nói ăn chơi, chán mớ đi.
Đi này chẳng thấy có gì chơi.
Càng chơi càng thấy đi vô vị.
Vô vị cho nên ắt phải thôi.
Biết chắc rằng rồi sẽ phải thôi.
Đi đương chán mớ, bụng nào chơi.
Chơi nhau những cú đau hơn hoạn.
Bị hoạn cho nên lại chán đi.
Chán đi nên cũng muốn ăn chơi.
Chơi đã, xem ra quá nửa đi.
Nửa đi vẫn thấy mình vô dụng.
Vô dụng nên đành lại phải thôi.
Thật là vô dụng thế thì thôi.
Bỏ nước ra đi ngót nửa đi.
Đất nước ra sao không ngó tới.
Mặt nào mà nói chuyện ăn chơi.
Thế mà vẫn có lúc ăn chơi.
Khoái chí ta đây biết hưởng đi.
Thương nữ xem ra cùng một ruộc.
Cách giang do xướng mãi không thôi.
Nhưng mà rồi cũng thế mà thôi.
Cay cú hay không cũng một đi.
Thôi kệ hãy lo sinh kế đã.
Lo sinh kế đã hết ăn chơi.
Cơ nghiệp vun trồng suốt nửa đi.
Bỏ rồi lại lập, quyết không thôi.
Lập rồi lại bỏ, đôi ba bận.
Bận mấy phen rồi, hết cả chơi.
Nếu kiếm thêm ai thích việc đi.
Cùng nhau họp lại, bỏ không chơi.
Thử xem làm được gì không nhỉ.
Hay họp nhau rồi lại chỉ chơi.
Chỉ chơi những tưởng sẽ quên đi.
Quên đi chưa hẳn đã cần chơi.
Nếu chơi mà thực quên đi được.
Sao lắm ngưi chơi đã lại thôi?.
Nếu như thực sự đã ra đi.
Mệt mỏi nên cần có lúc chơi.
Như thế nếu chơi thi cũng thoả.
Có gì là xấu phải cần thôi.
Lắm lúc ngồi buồn ngẫm sự đi.
Đi vui hay chán, thế mà thôi.
Khi vui thiên hạ cùng chung vỗ.
Lúc chán riêng mình chửi đổng chơi.
Hoặc chán hoặc vui cũng thế thôi.
Nưả giấc kê vàng đủ một đi.
Sắc sắc không không thi cũng vậy.
Tự mình mình biết có nên chơi.
Tuy rằng biết dại mấy ai thôi.
Dại chốn văn chương ấy dại đi.
C bạc dẫu khôn nhưng dính phải
có khi sạt nghiệp dễ như chơi.
Cầm bút lên rồi lại muốn thôi.
Muốn thôi xong lại họa xem chơi.
Lộng hoàn với bác, nay xin thử.
Thử họa may ra đỡ chán đi.
Bùi Tiến
No comments:
Post a Comment