Tuesday, March 18, 2014

Vài cảm nghĩ trong chuyến về thăm quê hương

Tôi đang suy nghĩ phải viết những gì đây , mới cách có hơn hai tháng mà gần như quên những gì tôi đã nghe và nhìn thấy tại Việt Nam, giá mà tôi viết bài nầy ngay khi trở lại Tân Tây Lan thì dễ hơn nhiều, thế mới thấy mình đã gần đất xa trời rồi nhĩ?

Đã trót hứa với cô Diệu Hương là sẽ viết một bài về Việt Nam , thì phải ráng mà nặn óc nhớ lại và viết cho xong bài nầy kẻo bị mang tiếng là hứa cụi, một điều mà tôi chưa hề bị chê lần nào.

* Sàigòn cách đây 3 năm rất khác với những gì mà tôi đã thấy trong tháng sáu vừa qua.

* Xe cộ đông hơn trước khá nhiều, còn đông hơn trước ngày 30-4-1995. Xe gắn máy cũng đông xắp xỉ bằng xe đạp. Tốc độ di chuyển vì thế mà rất chậm chạp, đường sá thì chỉ có vài thay đổi , một số đường cấm xe lớn , xe lam và xe xích lô, các bùng binh được mở rộng để chứa nhiều xe hơn. Nếu không cải tổ thì sang thế kỷ 21, xe cộ tại Sài gòn chắc hết lối lưu thông.

Ngoài việc tắt nghẽn giao thông, cũng cần phải nói tới nạn ô nhiễm của thành phố Sài Gòn mỗi ngày thêm trầm trọng. Nhìn ra đường chúng ta thấy rất nhiều nữ hiệp bịt mũi lái xe gắn máy, theo sự ước lượng của tôi thì có tới khoảng 40 % phái nữ sử dụng khăn che mũi; phái nam khoảng dưới 10%.

( Người ta đang bàn phương án bắt cầu ngang sông Sài gòn qua Thủ Thiêm hay đào đường hầm đi dưới lòng sông Sài Gòn. ?

( Cầu treo bắt ngang sông Tiền Giang , phà Mỹ Thuận đã được khởi công vào ngày 6 tháng 7 năm nay dưới sự hiện diện của ngoại trưởng Úc Alexander Downer , cầu nầy được chế tạo do viện trợ của Úc và do hãng thầu Úc thực hiện với tổng kinh phí là 72 triệu USD (Úc tài trợ 2/3, Việt nam đóng góp 1/3).

Cầu này dài 1535 mét, tải trọng 30 tấn, có độ cao thông thuyền là 37,5 mét, tàu có trọng tải 10000 tấn có thể qua lại dễ dàng .

( Xe buýt Sàigòn Chợ lớn đi rất rẻ và có máy lạnh (chỉ nghe nói chớ chưa có dịp đi thử..)

( Xe taxi rất nhiều, trên 15 hãng đang cạnh tranh nhau, giá cũng vừa phải , (dĩ nhiên là rẻ hơn giá taxi ở Tân Tây Lan rất nhiều ) : 2 cây số đầu tiên 6000 đồng/cây, cây số thứ ba trở đi giá 3000 đồng. Nếu đi airport taxi ( xe màu trắng) thì vào phi trường không phải đóng thuế, còn đi taxi khác thì người đi phải đóng thuế vào phi trường ( khoảng 1 đô la)

Dịch vụ cho thuê xe du lịch cũng khá nhiều, nói chung việc đi lại tương đối thuận tiện. Thuê xe du lịch đi Vũng Tàu sáng đi chiều về tốn khoảng 50 USD.

( Việc ăn ở cũng không có vấn đề : Khi tới Việt Nam chỉ cần trình giấy tại địa phương một lần mà thôi, nếu ngủ đêm ở khách sạn thì khách sạn lo đăng ký cho mình...

Ăn uống thì rẻ khỏi chê ( đừng dại đút đầu vào các nơi có máy chém, đã dỡ mà hao tài), sợ bao tử không chỗ chứa thôi .

(Một US đô la ăn 11500 đồng so với giá cách đây 3 năm : 1 US dollar ăn 10000 đồng , như vậy Việt nam đã thành công trong việc kiềm lạm phát, không biết họ có thể duy trì mức lạm phát như hiện nay được bao lâu nữa .

( Giá vàng sụt giảm đi theo sự sụt giảm của giá vàng trên thế giới ( 509000 đồng VN một chỉ)

( Sang khu vực hành chánh :
Sàigòn có phân chia thêm 2 quận mới là quận 2 và quận 9.
Quận 2 là một phần quận Bình Thạnh và Huyện Thủ Đức: gồm khu vực phía đông sông Sàigòn là Thủ Thiêm, An Lợi Đông, An Phú , An Khánh.

Quận 9 là một phần của Huyện Thủ Đức được cắt ra (vùng phía Đông Thủ Đức như Cát Lái .... đại khái là như vậy vì còn mấy ai xa nhà mà nhớ được các xã ở vùng nầy).

Tôi không rõ lợi ích của việc chia ra để trị nầy, trước mắt ta thấy bộ máy hành chánh rờm rà thêm, nhiều cao ốc dành cho cơ quan hành chánh như Ủy Ban nhân dân, tòa án, công an, thuế vụ... đó là những cơ quan được xây cất rất là qui mô, lộng lẫy mà toàn là tiền do dân chúng đóng góp mà thôi...tôi đi tới đâu , ngay cả những huyện xa xôi chỉ cách biên giới Việt Miên có vài cây số, cũng thấy những tòa nhà sang trọng là các cơ quan nói trên.

( Nền kinh tế Việt Nam sau thời kỳ bộc phát nay đã khựng lại chưa "take- off " được

Nhiều xí nghiệp, công ty quốc doanh và một vài liên hiệp công ty tư nhân thua lỗ nặng ; Ngân hàng nhà nước bị dính vào việc cho vay các xí nghiệp nầy mà không thu hồi được vốn , báo chí địa phương cho biết thất thoát có thể tới hàng nhiều tỷ USD, riêng ngân hàng Vietincom bank thất thoát khoảng trên 300 triệu USD...Điễn hình là tổng công ty Minh Phụng, công ty xuất khẩu quận 3 (Epco) đã sạt nghiệp . Việc nầy kéo theo một số các viên chức ngân hàng như Phó Giám đốc, Trưởng phòng Tín dụng (anh nầy trước 30-4-95 cùng làm việc chung với tôi tại Ngân Hàng Phát Triển Kỹ Nghệ), cán bộ Tín dụng bị vào tù, chờ điều tra để ra tòa...

Du khách vào Việt Nam bây giờ bớt đi không gia tăng như người ta dự tính , trái lại khách sạn cứ mọc lên như nấm, bây giờ lỗ nặng.. Số khách ở chưa tới 40% , nhiều khách sạn nhỏ bị thua lỗ vì không có đủ khách...

Khách sạn Hyatt đang mới xây và còn nhiều khách sạn khác nữa như khách sạn Caravel đang mở rộng đã gần xong.

Cao ốc cũng mọc lên rất nhiều, chỉ tại khu vực nhà thờ Đức Bà, Quốc Hội cũ, và Chợ Bến Thành đã có hàng chục cao ốc rồi. Vừa rồi cao ốc 33 tầng ở gần thảo cầm viên Sài gòn cũng vừa mới khánh thành.

Một số dự án đầu tư không tiến hành được như nhà máy lọc dầu tại cảng Dung Quốc, một địa điểm xa xôi tại miền Trung, nhà đầu tư thì muốn tại khu vực gần Sài gòn để dễ tiếp cận thị trường còn nhà nước ta có cao kiến hơn bắt phải ở miền Trung để phát triển vùng nầy; rốt cuộc thì họ phải bỏ thôi., ai dại vung tiền vào sa mạc?

(Bây giờ bàn về nhóm ex kiwi tại Việt Nam.

Trong chuyến về nầy tôi có hân hạnh được anh Bùi Việt Long cho tá túc tại nhà trong ngót thời gian tôi lưu ngụ tại Sàigòn, một tình nghĩa bạn bè mà gần như anh em ruột thịt, tôi thật là cảm kích .

Các anh em khác cũng cùng mời chúng tôi (+bà xã) đến ăn tiệc tại nhà hàng ở đường Mạc đĩnh Chi , gồm có các anh chị :Trần Bá Tước, Trần Hữu Chinh, Bùi Việt Long, Nguyễn Hữu Phương, Trương Minh Tuyền. Anh Nguyễn Đình Hương vì đau nên không tới được, trong chuyến về Việt Nam kỳ này có anh Phạm Lương Tấn ở Wellington về Việt Nam công tác cũng hứa đến dự tiệc nhưng giờ chót không thấy tới .

Đây là dịp tôi làm quen được với bà xã mới của anh Phương , tôi có nghe người ta nói lại là anh Phương "advise " là ai lấy vợ lại thì chọn cỡ 25 tuổi thôi.

Tôi có hỏi anh em về khả năng bàn giao tờ 7000 dặm, anh em ấy cho biết anh em ở Việt Nam có thiện chí làm nhưng ở Việt Nam làm báo đâu phải dễ, vì phải xin giấy phép của chính quyền mới được ra báo.

Anh em ai cũng muốn và có quyết tâm đem vợ con qua thăm Tân Tây Lan một chuyến, nhưng trở ngại hiện tại là giấy phép xuất cảnh ra Việt nam và nhập cảnh vào Tân Tây Lan.

Ở Tân Tây Lan, người Việt Nam xin vào để du lịch có cả chồng lẫn vợ rất khó khăn, chưa nói có cả con cái, vì có nhiều người Việt Nam qua được rồi ở luôn không về gây khó khăn cho chính phủ này. Một chuyện rất đơn giản ở nhiều nước , nhưng lại rất phức tạp đối với Việt Nam. Anh Trần Bá Tước cũng có lần gặp trở ngại trong chuyến qua Tân tây Lan chỉ có transit tại Úc châu có vài giờ đồng hồ mà cũng bị khó dễ tại Úc vì không có visa vào Úc...

Cái passport của Việt Nam thật không có mấy giá trị ở nước ngoài!!

Anh Trần Hữu Chinh nay được người ta gọi là Ông Thạc sỉ vì vừa mới đậu bằng cấp MBA do trường đại học ở Bỉ cấp phát. ( Hiện ở Việt Nam ai có bằng Master được tặng là ông/ bà Thạc sĩ). Anh Chinh đang chuẩn bị làm PhD về đề tài phát triển khu vực sông Cửu Long. Rõ anh là con người rất có chí , rất đáng ngợi khen.

Anh Trần Bá Tước thì đi nước ngoài như đi chợ, từ đầu năm tới nay đã xuất ngoại trên một chục lần, bạn Tước có cung di rất tốt nên cứ phải đi hoài thôi, đi riết rồi cũng chán chớ...

Nhìn chung anh em ex-kiwi ở Việt Nam bây giờ đều có đất dụng võ, ai cũng khá.., có bạn còn gởi con đi học nước ngoài.

Ở Việt Nam, có tiền là thứ gì cũng có, như thuê người làm, tài xế là chuyện bình thường như trước 30-4-75, duy chỉ có cực một điều là cái miệng không được tự do nói như ở nước ngoài.

Tuy nhiên Việt Nam có thứ tự do hơn như muốn chạy xe ra sao cũng được, không buộc phải gài dây nịch an toàn, không bị chụp ảnh vì chạy quá tốc độ cho phép, hay phải bị chận lại để thử tửu lượng như ở nước ngoài, tự do ăn thịt chó, mèo, chim chóc., tự do bắt bao nhiêu cá cũng được,vân vân...

( Trong dịp nầy anh Phương có trao cho tôi danh sách các em sinh viên được cấp học bổng 7000 dặm . Có tất cả 31 em được cấp phát với tổng số tiền là 15 triệu đồng Việt nam , trong đó Quỹ 7000 dặm là 11.6 triệu, Trung Tâm Điện Tử của anh Phương 3,4 triệu.

Anh Phương có nói nếu anh em ex-kiwi thấy khó khăn trong việc quyên tiền cho quỹ học bổng thì một năm giúp một lần cũng tốt, thay vì 2 lần như hiện nay.

Việc nầy tuy thuộc một phần lớn vào nỗ lực của anh Ngô minh Triết và khả năng đóng góp của các anh em bên Mỹ.

( Tôi cũng mong anh em ex- kiwi bên Úc tiếp một tay với Quỹ học bổng nầy , và hy vọng có anh em nào bên ấy tình nguyện đứng ra quyên tiền, dường như anh em bên đó " vô tình "quên đi công tác giúp đỡ nầy trong năm qua.

Anh Phương có nhã ý mời tôi đi xem trường lớp của các em, nhưng rất tiếc tôi không có thời gian đề đi xem và báo cáo cho anh em biết vì tôi bận công tác khác ( trao tiền giúp đỡ cho các anh phế binh Việt Nam Cộng Hòa , những anh em nầy sống rất lầm than cơ cực rất đáng thương, họ bị xã hội quên lãng trong khi các phế binh của Cộng Sản thì được nhà nước trợ cấp và cấp nhà ở với danh nghĩa căn nhà tình nghĩa , những công ty xí nghiệp thường phải tài trợ cho các căn nhà nầy, công chức thì truất một ngày lương để đóng góp.).

Hy vọng một ngày nào đó tôi có dịp thăm anh em bên Mỹ, trong khi chờ đợi anh em nào cao hứng ghé thăm lại mãnh vườn xưa thì chúng tôi rất hoan hĩ tiếp đón.

L. Q. Long

No comments:

Post a Comment