Tuesday, March 4, 2014

Lan Luân Trần

Nguyễn Kỳ Phong

Cách đây không lâu tôi có nói chuyện với một người bạn gái, một người bạn mà tôi rất mến. Nói thật thì tình cảm của tôi đói với nàng nhièu hơn sự quí mến: tôi mê nàng hơn tất cả nhữnng người con gái tôi đã quen--nếu si mê là một chữ để diễn tả sự rạo rực khi tôi gặp hay nói chuyện với nàng. Người con gái không có gì đặc biệt. Nhưng mỗi lần nói chuyện, người tôi như mềm nhũn với những lời thăm hỏi ngọt ngào, thật quan tâm của nàng cho tôi. Người bạn gái không phải là nha phiến, nhưng tôi ghiền được gần nàng.

Buổi nói chuyện đêm đó chấm dứt một cách bất ngờ khi nàng cho biết nàng khôn gcòn muốn liên lạc với tôi nữa. Khi tôi hỏi lý do, nàng nói, "Em không dám bỏ hạnh phúc em đang có để theo tìm hạnh anh đang cho, hay hứa hẹn sẽ đem lại." Trong sự ngỡ ngàng, tôi không nói gì được. Sau cùng tôi nói, "Anh mong em được bình yên," như một câu từ giã cuối.

Vài ngày sau khi chia tay, khi thấy một sự trống vắng không giải thích được trong cuộc sống thường nhật, tôi uống rượu nhiều hơn. Một hôm tôi uống rượu từ trưa ... đến gần nửa đêm thì tôi ngủ gục trên ghế trong cơn sai.

Đêm đó tôi có một giấc mơ thật la.. Một giấc mơ mà tôi phải bỏ ra một thời gian tìm hiểu tại sao tôi mơ như vậy. Nhưng sau cùng tôi chỉ có thể giải thích một cách mù mờ về một tiềm thức làm cội nguồn của giấc mơ lạ đó.

*

Trong giấc mơ, tôi là một người thích đi tìm hoa: hái hoa đem về ép khô, ghi ngày tháng, nơi chốn, và ép một thời gian, rồi coi màu hoa thay đổi như thế nào.

Đến đây tôi có thể giải thích được một phần tại sao tôi có giấc mơ như vậy. Tôi có thể giải thích một chút, dựa vào những tình cảm ấp ủ hay kinh nghiệm tôi có trong ký ức từ lúc mới lớn.

Trò chơi ép hoa--từ một đùa con trai có nam tính như tôi--đến từ một người con gái tôi quen lúc 13 hay 14 tuổi. Tôi đang học đệ ngũ khi gặp một người con gái tên Hoa-- thật là ngẫu nhiên khi có người con gái tên Hoa chỉ cho tôi cách cách yêu hoa--và Hoa nhờ một người bạn trao cho tôi quyển nhật ký viết những ý nghĩ của nàng nàng về ... tôi . Nói là một quyển nhật ký, nhưng thật ra đó chỉ là một quyển sổ tay không hơn ba mươi trang. Điều làm tôi thích thú, là cứ bốn năm trang, Hoa ép một cánh hoa, với ngày tháng, nơi hái và ý nghĩ trong khoảnh khắc đó. (Tôi không trả lời Hoa, hay viết gì cho nàng. Tôi còn nhỏ, mắc cở, và chỉ nhận được quyển nhật ký vài tuần thì mùa hè đến, tôi không còn học gần trường Hoa nữa.)

Khi lớn lên một chút, đọc sách về thảo mộc, biết thêm về những dược tính có trong các loài hoa, cỏ, tôi thích đi tìm hoa hơn. Có loại hoa khi phơi khô, bỏ vào nồi nước xông lên, mùi thơm tỏa ra rất sảng khoái. Có lọai có mật thật ngọt, cho mình một cảm giác say khi uống quá nhiều. Như có lần tôi hái hàng chục hoa sua đủa, một loại hoa màu trắng, không đẹp không thơm, nhưng đày mật ngọt. Mỗi nụ hoa có chừng vài ba giọt mật. Tôi chiết mật ra một ly nhỏ và uống. Lần đàu tiên uống tôi thấy say ... say với những cảm giác thật lạ trong đầu. Tôi cũng có đọc đâu đó, là ở rừng già Phi Châu, có những loài hoa có nhụy thật thơm, và mật làm cho say. Cứ đến mùa, từng đàn chim hàng trăm con đến hút mật, bị say rồi bổ nhàu xuống đất chết. Năm nào cũng vậy, giống như đó là mùa tự tử của loài chim mê mật.

Trở lại giấc mơ của tôi.

Trong giấc mơ đó, một ngày kia, sau khi chán chê các loại hoa gần nhà, tôi đi thật xa về hướng Đông với hy vọng tìm được nhiều hoa lạ. Sau nhiều ngày, tôi đến một vùng thật xa chưa đến bao giờ. Ở đó tôi gặp một loài hoa tôi chưa từng thấy. Cây hoa tôi gặp nằm một mình giữa một vùng cây cỏ. Nhìn thoáng qua, tưởng chừng như cây hoa đứng bơ vơ giữa những loài thảo mộc. Nhưng nghĩ kỹ, hình như các cây cỏ đang tụ lại chung quanh để hưởng nhờ nết đẹp huyễn hoặc của cây hoa đang ngự trị.

Tôi nhìn cây hoa trong tất cả sự thích thú, vì không biết đó là hoa gì. Hoa giống như loài hoa lan rừng; giống như Lan Tía, nhưng không phải, vì Lan Tía chỉ mọc theo vách đá. Hoa có mùi thơm nhưng không phải là Lan Sậy, vì màu không giống Lan Sậy. Cây hoa này có lá hoa rất mảnh khảnh. Có vân màu xanh biếc gần nhụy hoa. Chung quanh viền của lá hoa là màu xám đậm như màu mây mưa. Hoa giống như Lan Nhài Tím, chỉ khác là hoa có một mùi thơm thật kín đáo: cuối thật sát, thật gần, ta mới kinh nghiệm được một mùi hương thoáng đảng.

Tôi đem cây hoa về nhà, để vào một bình hoa bằng đồng, có lót bằng vỏ cây mục ở dưới, mà tôi để dành từ lâu cho một loài hoa ưng ý. Tôi vẫn chưa biết gọi đây là loài loại lan gì cho đến một hôm có người bạn đến thăm. Anh ta gọi đó là Lan Luân Trần. Khi tôi hỏi tại sao gọi là Lan Luân Trần, người bạn trả lời là anh đọc thấy tên đó từ một quyển sách về thảo mộc. Tôi thích tên gọi đó, và thích cây Lan Luân Trần này hơn tất cả các loài lan tôi đã gặp.

Mỗi đêm tôi thường viết hay đọc sách đến nửa đêm. Đó là một thói quen thường nhật cho đến khi đem cây lan về nhà. Từ khi có sự hiện diện của cây Lan Luân Trần, tôi không viết hay đọc sách liên tục được, vì thường nhìn về cây hoa một cách chăm chú. Khi tôi nhìn chổ khác, chú ý vào một việc làm, thì linh cảm như có những ngón tay khêu gợi của một người con gái ngoắc tôi chú ý về nàng. Khi hết tập trung tinh thần được, tôi nhìn về cây hoa, thì đó chỉ là một cây hoa như những cây hoa khác trong phòng. Nhìn đi hướng khác ... thì dường như một mùi hương huyễn hoặc, khoáng đãng lâng lâng tỏa về phía tôi ... một mùi hương làm tôi không kiềm chế được sự đam mê. Và cũng từ khi có cây Lan Luân Trần, tôi không còn cảm hứng đi tìm hoa nữa. Tôi có linh cảm bị quyến rũ bởi loài hoa kỳ lạ này.

Tôi không tin vào sự huyễn ảo, hư thực, hay ảo giác của đam mê. Tôi mê đam mê. Nhưng đam mê phải có thật, phải sờ được, phải cho mình một khoái lạc--bất cứ khoái lạc gì của ngũ giác. ... Ngoài ra tất cả chỉ là ảo ảnh của sự tưởng tượng. Nhưng sự hiện diện của cây Lan Luân Trần chứng tỏ lý trí không nhất thiết thống chế được tất cả những đam mê--nhất là những đam mê chưa gặp.

*

Đến một đêm, trong cữ rượu thường nhật, tôi ngồi nhìn chằm chặp vào cây hoa. ... Càng uống tôi càng thấy ngon; càng hít thở mùi hương dịu dàng của cây lan, tôi thấy hơi rượu càng ngọt. Khi tôi uống cho đến khi mắt bắt đầu mờ, thì thấy cây Lan Luân Trần hình như nhảy múa trước mặt tôi. Tôi không nghĩ là tôi nằm mơ: khó có một giấc mơ trong đó mình thấy nằm mơ trong giấc mơ. Mơ hay bị hoa mắt vì rượu, tôi bị hốt hồn vì hiện tượng đang xảy ra cho thị giác--hay tâm giác--của tôi. Trước mắt tôi, cây Lan Luân Trần đang biến dần thành ngườI con gái tôi si mê. Trong một sự kinh ngạc thích thú, tôi loạng choạng bước về cây lan ... tôi cuối hôn cây hoa--đang là khuôn mặt người con gái--đôi môi nàng nở ra như chờ đợi, như hiến dâng. ... Nhưng khi tôi cuối xuống gần hơn thì tất cả tan biến như bất thần xuất hiện!

Trong giấc mộng, tôi trở lại bàn tiếp tục uống rượu trong sự ngẩn ngơ. Tôi uống rượu cho đến gần sáng, nhưng không thấy một biến đổi gì ở cây hoa huyền bí đó.

Bước ra ngoài giấc mộng một chút.

Phải thú nhận, tôi vẫn còn si mê người con gái. Đó là lý do tại sao tôi uống rượu nhiều hơn từ khi chia tay. Khi uống ngà ngà say tôi thường đọc những gì nàng đã viết cho tôi. Có một lá thư, không đề ngày tháng, nơi gởi, trong đó có kèm theo một vài cành hoa dại còn tươi. Lá thư bắt đầu:

" . . . Em đang ngồi bên bờ sông Klamath, dưới chân nhóm núi Skiyou. Cây cỏ ở đây thật tươi vào tuần đàu tiên của muà Xuân. Mỗi tuần em lên đây tìm hoa như anh đã chỉ em. Hoa nhiều nhưng em không dám hái: thấy tội nghiệp quá. Đang là một cành hoa tươi tốt mà hái đi thì em không nỡ. . . . Sông Klamath không đẹp như sông Susquehana trên anh, nhưng sông có nhiều hoa dại hai bên bờ. Nước sông chảy mạnh, vì đàu sông là Thác Klamath cao hơn năm ngàn bộ. Vùng này có nhiều hoa nên có nhiều ong, bướm. Em thấy nhiều con ong bay lảo đảo sao khi hút nhụy mật xong . . . mật hoa mà cũng làm say được sao anh?

Em nhìn con ong hút nhụy hoa, em tưởng tượng đến môi anh và em vào muà năm trước. Ồ, anh, nắng nhẹ của đầu tháng Năm--trời vừa đủ nóng cho em mặt áo mỏng; và ánh sáng chiều thật trể của đàu Hè làm đôi ta bạo dạn hơn. ... Chân em đứng không vững; đôi môi em như bất động khi em muốn khép lại để tránh nụ hôn của anh . . . và khi anh cuối mặt sát vào môi em, em khép mắt lại và thấy một vùng tương lai hiện ra trước mắt. Ôi, một ngày cuối xuân thật huy hoàng; ôi một thời giao cảm khó quên. Anh, em vẫn run rẩy khi nhớ lại em đã thốt lên, "Anh, ôm em thật chặt, đở cho em đừng té, vì chân em không còn đứng trên mặt đất nữa. Em đang có cảm giác như đứng trên mây. Ôm em anh, đừng cho em té."

. . . Đêm qua, hai giờ sáng mà em vẫn chưa ngủ được. Trong cơn trằn trọc của giấc ngủ, em nhìn qua cửa sổ và thấy những nhánh cây trần truồng không lá. Trong đêm tối, những cành cây trơ trụi nhìn giống như những cặp tình nhân đang ôm nhau. Và khi có một cơn gió thổi qua, những cành cây rung lên giống như những tình nhân đang run lên vì cái cãm giác họ đang nhận và cho nhau.

. . . Đêm qua, em vẫn nghĩ về anh cho đến khi trời hừng sáng.

... Anh, viết vộI cho anh vài lời; hái vội cho anh một vài cây hoa dại của vùng Shata Valley. Hoa dại nhưng đẹp quá phải không anh? Hẹn anh lần sau."

Đó là một trong nhiều lá thư tôi đọc đi đọc lại khi say. Lá thư này có lẽ nàng viết từ Oregon. Nhưng tôi thắc mắc: Nàng ở hướng đông, và Oregon thì ở miệt viễn tây.

Trở lại giấc mộng của tôi.

Cũng trong giấc mộng, Ngày hôm sau tôi uống rượu nhiều hơn để tìm lại cảm giác--và ảo giác--tôi đã gặp đêm trước. Nhung ảo giác của đêm qua không trở lại. Tôi uống, uống. Uống cho đến khi tôi gục trên bàn.

Tôi giậc mình, tỉnh cơn say vì một mùi hương thơm. Mùi hương dịu và thoáng đảng của cây Lan Luân Trần đang tỏa ra. Trước mặt tôi, thân hoa là người con gái tôi si mê; nhụy hoa là đôi môi đầy mật ngọt. Màu bích vân xanh đậm của sắc hoa là da thịt khêu gợi của nàng. Tôi không mộng mị vì nàng đang ngoắc tôi, "Anh, đến đây, theo em." Tôi nghe tiếng nói, tôi nghe hơi thở, tôi nghe tiếng thủ thỉ như rên.

Tôi đi theo nàng, đi xa, hình như đi thật xa. Đến một vùng dầy hoa lá. Ở đó, giữa cánh đồng, nàng múa lên những nét vũ khêu gợi. Vừa múa, nàng vừa hái hàng chục nụ hoa chung quanh và bỏ vào một nồi nước sôi sùng sục trước mặt tôi. Mùi hương xông lên ngào ngạt. Tôi thấy sảng khoái--như những cơn sảng khoái của xác thịt, của nhục giác giao cảm. Nàng đến gần tôi hơn, môi cười hé nửa, "Anh, hãy hít thở thứ ngạt ngào đam mê này đi anh. Hãy ém đầy lòng ngực mùi hoa em hái., mùi hoa của đam mê. Coi đó như là tinh túy của thân xác em . . . đến với em, hãy đến với em." Trong sự sửng sốt của tôi, nàng cởi hết xiêm y và bước vào nồi nước hoa đang sôi bỏng đó. Nàng ngoắc tôi đến với nàng. Tôi bước đến ... nàng choàng lấy tôi kéo vào. Môi nàng hé ra như một nụ hoa đến mùa chờ đợi một con ong. Lửa bốc cao, nước sôi sùng sục, mùi hưong hoa nồng vào mũi ... tôi thét lên trong giấc mộng.

*

Tôi không hiểu cái vô thức--hay hạ ngã--nào đã khiến tôi mơ giấc mộng như vậy. Cho đến một hôm, tôi ngồi trầm tỉnh và nhớ lại quá khứ của tôi. Khi còn nhỏ, tôi tình cờ đọc một quyển sách có tên là Cách Ba Ngìn Năm của một tác giả tôi không còn nhớ tên. Trong đó hình như có một truyện ngắn tên là Khêu Gợi . Truyện đó cũng có hoa, có mỹ nữ khêu gợi, có nồi nước sôi, và có những khoái lạc của tâm hồn và thân xác. Tôi nhớ mường tượng như vậy.

Bây giờ cây Lan Luân Trần đã chết. Nhưng tôi vẫn còn si mê người con gái.

No comments:

Post a Comment