Nguyên Giao,
November 2008
* * *
Chốn cũ ta về
Nơi 43 năm trước
Bắt đầu biết Chổng
Cảnh cũ, người xưa
Có gì đổi thay ?
Đường phố tấp nập hơn
Nhiều xe hơi Nhật
Hàng hóa thêm nhiều thứ
Giá cả không nhẹ nhàng
Cho các "Sinh Viên Nghèo"
Tìm tiệm fish-and-chips
Khó hơn McDonald's
Lạc lối trong trường Victoria ở Hoe-Thịnh-Đốn
Đâu những dấu tích xưa?
One Tree Hill ở Ô Lan
trống vắng & trơ trọi
như đầu của một vài Mít Chổng
Gió vẫn hú phần phật
Xe vẫn chạy bên trái
Cable Car vẫn đầy khách lên xuống
ở Thủ Đô Đèn Vàng
Căn flat 38 Creyke Road
vẫn trơ trơ với lớp sơn mới
trước Trường Kỹ Sư Ai-Lâm
ở Cái Chợ
nơi dòng sông Avon vẫn loanh quanh liễu rủ
Ngôi trường cổ trong phố
nay đã thành Art Center
Thính phòng chính như vẫn còn y nguyên
năm nào Vietnamese Evening đã diễn ra
với MC Khánh-Tước
và bầu văn nghệ Bình Bố
Ôi, bao kỷ niệm thời mới lớn
Như loáng thoáng đâu đây:
"Đêm qua chết đuối trong giòng tóc
Trâm lược không cài em để đâu ?" *
200 Mít Chổng ngày xưa
Nay chỉ còn lác đác
như endangered specie
gặp nhau ôn chuyện cũ
Quá khứ như hiển hiện
Làm cười ra nước mắt
Chia tay lòng thầm hỏi:
"Ai
có thể
muốn
dám, (hay)
nỡ
quên
rằng: Mình đã Chổng ?"
Hãy tìm đến
thăm hỏi nhau
Khi mắt chưa mờ
Khi chân chưa run
Khi đầu chưa lẫn
Hãy ráng gặp nhau
Thêm một lần nữa
vì:
Nào ai có trăm năm mà chờ
Liệu ai được kiếp sau mà đợi
--------------------------------------------------------
* Nghe được ở Wellington, năm 1971
No comments:
Post a Comment