Mầu Xanh
Đồi thông xanh
Vườn rau xanh
Đà Lạt quê hương ngày đó
Bốn mùa bao phủ mầu xanh
Líu lo chim hót trên cành
Réo rắt dế ca trong cỏ
Tôi yêu mầu xanh từ nhỏ
Dân tộc đổi đời
Ngợp bóng cờ đỏ
Vàng vọt lá thông
Héo úa ngọn cỏ
Ra đi chết nửa cõi lòng
Gĩa biệt mầu xanh tuổi nhỏ
Thuyền trôi mong manh
Đại dương dậy sóng
Bao ngày trông ngóng
Chỉ thấy mầu xanh
Trời xanh
Biển xanh
Ghê rợn
Sáng mầu xanh
Trưa mầu xanh
Chiều mầu xanh
Ngày ngày mầu xanh
Chỉ độc mầu xanh
Mầu xanh biến thành mầu thần chết
Bởi không còn mầu nào khác hết
Đâu mầu đen của đất?
Đâu mầu trắng của buồm?
Trông đợi mỏi mòn
Lịm dần chờ chết
Tôi được cứu
Về đảo Heilingchau
Cho đến một năm sau
Vẫn chưa hết sợ
Rờn rợn mầu xanh
Thời gian qua nhanh
Vết thương rồi lành
Nỗi sợ rồi nguôi
Mười năm lưu lạc quê người
Còn yêu còn nhớ những đồi thông xanh
Bao giờ em gặp lại anh
Cùng nghe tiếng dế gáy quanh vườn nhà
Tuyền Sơn
San Diego, Hoa Kỳ
===
Rudyard Kipling là một văn và thi sĩ người Anh sinh năm 1865, mất năm 1936; được trao giải Nobel về văn chương năm 1907. Trong số khoảng 300 bài thơ như Prelude, To The True Romance, và The Stranger, bài "If" đáng để ý nhất vì nó đã được phiên dịch ra nhiều chục ngôn ngữ khác nhau trên thế giới. Riêng cho tiếng Việt, đã có hai, ba bản dịch - trong đó có bản của nhà văn Lãng Nhân Phùng Tất Đắc (thân phụ của ex-Kiwi Phùng Tố Anh) - nhưng chưa thấy bản nào độc đáo như bản dịch của Anh Vũ, bút hiệu của một cựu giáo sư môn Anh ngữ trường Trung học Chu Văn An ở Sài Gòn đã dịch cho học trò học năm 1960.
If
If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you,
If you can trust yourself when all men doubt you
But make allowance for their doubting too;
If you can wait and not be tired by waiting,
Or being lied about, not deal in lies,
Or being hated, not give way to hating,
And yet not look too good, nor talk too wise;
If you can dream - and not make dreams your master,
If you can think - and not make thoughts your aim;
If you can meet with Triumph and Disaster
And treat those two imposters just the same;
If you can bear to hear the truth you've spoken
Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the things you gave your life to, broken,
And stoop and build 'em up with worn-out tools;
If you can make one heap of all your winnings
And risk it on one turn of pitch-and-toss,
And lose, and start again at your beginnings
And never breathe a word about your loss;
If you can force your heart and nerve and sinew
To serve your turn long after they are gone,
And so hold on when there is nothing in you
Except the Will which says to them: 'Hold on!';
If you can talk with crowds and keep you virtue,
Or walk with kings - nor lose the common touch,
If neither foes nor loving friends can hurt you,
If all men count with you, but none too much;
If you can fill the unforgiving minute
With sixty seconds' worth of distance run,
Yours is the Earth and everything that's in it,
And - which is more - you'll be a Man, my son!
Rudyard Kipling
Nếu
Nếu bao kẻ quanh con đều hốt hoảng
Trách cứ con mà con vẫn điềm nhiên,
Mặc ai ngờ, con giữ vững niềm tin,
Lại tha thứ cho thế tình ngờ vực;
Nếu chờ đợi không nản lòng bực tức,
Bị dối lừa, vẫn chân thực thẳng ngay,
Bị oán thù, không oán trả thù vay,
Cũng không tỏ ta đây người thánh thiện;
Biết mơ mộng, không chìm trong mộng huyễn,
Biết suy tư, không thành biện thuyết suông,
Gặp vinh quang hay vấp phải tai ương,
Trò ảo hóa một phường xem chẳng khác;
Biết chịu đựng lũ manh tâm xuyên tạc
Bịa lời con để gạt kẻ dại khờ,
Nếu chẳng may tan vỡ cả cơ đồ,
Biết cúi xuống vôi hồ xây dựng lại.
Tiền được cuộc bấy lâu dành dụm mãi
Dám đem liều trong một cái đỏ đen,
Nếu nhỡ thua, không than vãn ươn hèn,
Bắt đầu lại bằng hai bàn tay trắng;
Nếu khắc phục gian nan con cố gắng,
Dốc tâm can và dai dẳng giúp đời,
Vẫn bền gan khi tất cả rã rời,
Chí cương quyết không bao giờ bỏ cuộc!
Giữa ô trọc, vẫn giữ tròn đạo đức,
Chốn công hầu, không mất nếp bình dân,
Không lụy phiền vì kẻ địch, người thân,
Xét mọi kẻ không một phần thiên vị;
Nếu một phút không buông tha ngừng nghỉ,
Sáu mươi giây, không bỏ phí giây nào
Thì của con là tất cả Địa Cầu,
Và hơn nữa, con thành Người, con ạ!
Anh Vũ dịch
Boston, Hoa Kỳ
===
Anh Đi Em Lại Nhớ
Lê Qúy
Nhớ ngày quen ban đầu
Toàn nói chuyện đâu đâu
Hai ta đều vẫn thích.
Bao nhiêu năm yêu nhau
Nhắc đến mối tình sâu
Em bảo: "Sao mà em ghét thế !"
Anh làm xong bài thơ
Em bảo anh nằm mơ !
Anh viết xong bài hát
Em bảo rằng anh mát !
Tối ngày em chan chát
Anh chán quá anh đi.
Em bảo anh đừng di
Anh đi em lại nhớ.
Rõ khỉ !!!
Melbourne 2-1-2000
===
Hò Ơi
một chút văn hóa Việt nam
Một đôi cho đáng một đôi,
Anh thì sứt mũi, chị tôi lẹm cằm
Gặp anh em cũng muốn chào,
Hé môi sợ gió lọt vào buốt răng
Ngó lên tấm chắn lăng quăng,
Kêu anh cũng ngặt, kêu thằng khó kêu
Hỡi cô đang gặt dưới đồng,
Phen này anh quyết làm chồng cô đây
Ngọc lành còn đợi giá cao,
Tìm người khách quí mà trao ngọc lành
Người ta câu bể câu sông,
Tôi đây câu lấy con ông cháu bà
Nếu anh không phải Ðốc tờ,
Thì đừng hy vọng sờ vào con tôi
Em ơi ở lại đừng phiền,
Anh đi làm mướn kiếm tiền cưới em
Theo anh em cũng muốn theo,
Em sợ anh nghèo, anh bán em đi
Ớt non mà trổ hoa cà,
Lấy em chẳng đặng ở già vậy thôi
Ăn sung ngồi gốc cây sung,
Lấy anh thì lấy, nằm chung không nằm
Ðứt tay một chút chẳng đau,
Xa em một chút như dao cắt lòng
Anh ơi em chẳng lấy đâu,
Anh đừng cạo mặt, nhổ râu tốn tiền
Cơm ăn mỗi bữa một lưng,
Uống nước cầm chừng để dạ thương em
Bé nhưng mà bé hạt tiêu,
Bé cay bé đắng, bé xiêu lòng người
===
NHỚ HUẾ
Tôi là lữ khách phương xa
Một lần ghé Huế sao mà vấn vương
Nhớ cô gái Huế dễ thương
Mần răng chi rứa, hỏi đường đi mô ?
Tóc dài che nón bài thơ
Ðể hồn thi sĩ ngẫn ngơ đâu rồi!
Sông Hương nước chảy êm trôi
Con thuyền viễn xứ chờ người vu vơ
Tràng Tiền nối nhịp duyên tơ
Cho chàng lữ khách cùng cô Huế tình
Còn bao cảnh đẹp cảnh xinh
Mời người ghé thử đậm tình quê hương.
(T.N.)
===
Ngày Mai Anh Lại Đi
Lê Quý
Nhớ hôm nào
Anh nằm nghe em hát:
"Em đi rồi
Đường xưa có nắng không anh ?
Lá hoa còn xanh hay tàn theo tháng ngày ?" (1)
Bây giờ anh đi rồi
Tình còn thắm nữa hay thôi ?
Mưa về trong đêm lạnh
Anh chạnh nhớ đôi môi.
Anh từng đi lang thang
Trong những buổi chiều vàng
Thấy hình em đây đó
Tâm hồn anh hoang mang.
Ngày mai anh lại đi
Nhớ em biết nói gì
Em hỏi sao đi nữa
Em hỏi anh làm chi ?
Melbourne 1-1-2000
(1) Bài hát "Em Đi Rồi", không nhớ tên tác giả.
===
Thơ Rầu Rỉ ...
Hãng tôi với lại hãng nàng
Cách nhau chỉ một con đàng ... freeway
Hãng nàng tuy thật nhỏ ghê
Nhưng đi làm trễ mà về ... sớm hơn
Tối ngày nàng chỉ ... lơn tơn
Canh me .. sì tốc (stock) , lời hơn mọi người
Nàng làm việc rất là lười
Tới ngày lãnh check nàng cười ... ha ha...
Lương nàng hơn lương người ta
Một tuần nàng chỉ làm ... ba bốn ngày
Hãng tôi giống như hãng ...cày
Làm việc sớm tối mặt mày buồn tênh
Ði làm luôn cả ... weekend
Mà lương cũng chỉ ... same same lương nàng
Tôi toan tính rất kỹ càng
Quyết định ... nhãy hãng, nhờ nàng ... apply
Bốc phone tôi gọi nàng ngay
Nàng liền đồng ý : "chuyện này ... dễ thôi !!!"
Nàng còn nói nhỏ với tôi
Nàng ... power lắm nên tôi sẽ ... không bị đì
Nàng hối tôi mau tức thì
Fax gấp nàng một cái ... rờ dzu mê (resume)
Lòng tôi cảm thấy ... phê phê
Chờ ngày được hãng nàng ... thuê là rồi!!!
Tôi mơ mộng rất xa xôi
Nàng sẽ ở cạnh bên tôi suốt ... tuần
Tôi sẽ cùng nàng ... carpool
Cùng làm một hãng, ăn lunch cùng bàn ...
Tầm tầm trời cứ đổ mưa
đến hôm nay nữa là vừa bốn hôm
Từ khi qua hãng nàng ... làm
Thân xác uể oải, trông ròm hơn xưa
Vì cái tên xếp khó ưa
Nhìn tôi như muốn ... xé tưa tôi rồi
Làm hãng nàng một tháng thôi
Nàng đưa cái thiệp báo tôi ..." tin mừng "
Mắt tôi cứ nhìn trừng trừng
Cầm cái tấm thiệp nên ... mừng hay không (???)
Tin nàng sắp đi lấy chồng
Gục đầu nước mắt ... ròng ròng tuôn ra
Chồng nàng đâu phải ai xa
Tên xếp cà chớn chứ là ai đâu !
Tôi buồn tôi ...chữi một câu
"My boss so ... sốc !" tôi rầu héo hon
Trời ơi trời có thương con
Quay về hãng cũ có còn ... nhận không ??? !!!
No comments:
Post a Comment