Vào thời Đức Phật còn tại thế cách đây trên 2500 năm, thành Vương Xá có tên là Rajagaha; tên mới bây giờ là Rajgir. Vương Xá khi xưa là kinh đô của nước Ma Kiệt Đà (Magadha) do vua Tần Bà Sa La (Bimbisara) cai trị. Đức Phật đã lưu trú tại đây nhiều nhất trong suốt 45 năm hoằng pháp của Ngài, chỉ thua thành Xá Vệ (tên cũ Savatthi, tên mới Sravasti) của nước Kiều Tát La (Kosala). Chính nơi đây trong thành Vương Xá này Đức Phật đã gặp hai đại đệ tử của Ngài: Trưởng lão Xã Lợi Phất nổi tiếng là bậc trí tuệ đệ nhất và Tôn Giả Mục Kiền Liên nổi tiếng là bậc thần thông đệ nhất. Và đây là nơi mà Đề Bà Đạt Đa, em cùng cha khác mẹ của Phật, đã xô tảng đá để mưu giết Phật nhưng không thành. Vương Xá thành cũng là nơi Đề Bà Đạt Đa thả con voi say rượu để tìm cách hại Phật. Lành thay, Đức Phật đã đưa tay cảm hóa khiến voi say phủ phục dưới chân Ngài.
Thành Vương Xá đóng vai trò quan trọng trong lịch sử hình thành kinh điển của Phật giáo. Đó là nơi Đại Hội Kết Tập Kinh Điển lần thứ nhất của Phật giáo đã diễn ra, 3 tháng sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn. Đại hội kết tập này do ngài Trưởng lão Đại Ca Diếp khởi xướng cùng với 500 vị Tỳ kheo đã đắc quả A La Hán. Mục đích là để tuyên lại những lời Phật dạy (và kết tập thành Kinh tạng); tuyên lại những giới luật Phật đã đặt ra (và kết tập thành Luật tạng). Ngài A Nan Đà lo về Kinh tạng và Ngài Ưu Bà Li lo về Luật tạng; hai ngài đã có công rất lớn trong kỳ kết tập đầu tiên này trên một ngọn núi nằm ngoài thành Vương Xá.
Thành Vương Xá lúc trước rất trù phú, đông dân và giàu có, nhưng nay kinh đô tráng lệ này đã đổ nát theo vết bụi thời gian, chỉ còn là một thị trấn nhỏ và nghèo, sót lại những di tích Phật giáo nổi tiếng của một thời. Như "Vạn lý trường thành" bằng đá, Vườn Xoài, Vườn Trúc Lâm, hồ nước nơi Đức Phật tắm, và ngọn núi Linh Thứu thiêng liêng.
Những gì còn lại của "vạn lý" trường thành bằng đá để chống ngoại xâm tại Vương Xá thành.
Thành Vương Xá ngày xưa đã có vị trí chiến lược hiểm yếu do 5 ngọn núi bao bọc chung quanh. Vua A Xà Thế cho xây một bức tường dài bằng đá dọc theo 5 ngọn núi để ngăn ngừa ngoại xâm. Mục đích chiến lược của nó cũng giống như Vạn Lý Trường Thành của Trung Hoa. Về tuổi, trường thành bằng đá của Vương Xá có trước Vạn Lý Trường Thành 200 năm, nhưng chiều dài thì không thể so sánh được với 5,500 miles của Vạn Lý Trường Thành.
Di tích Vườn Xoài (Mango grove)
Nơi đây xưa là một rừng xoài rất lớn do người ngự y tên Jivaka cúng dường Đức Phật làm nơi hành đạo. Nay chỉ còn lại di tích nền đá của các tu viện hay chùa, tháp cũ. (Jivaka là bác sĩ cho nhà vua và hoàng gia, cũng là bác sĩ riêng cho Đức Phật)
Vườn Trúc Lâm (Vườn tre, Bamboo grove). Lúc xưa vua Tần Bà Sa La ngưỡng mộ Phật nên cúng dường vườn Trúc Lâm để Phật và các đệ tử lưu trú, nhất là an cư kiết hạ trong mùa mưa. Nay vườn tre không còn nữa, được xây thành một công viên đây đó trồng vài bụi tre, khóm trúc để đánh dấu một di tích Phật giáo quan trọng.
NGỌN NÚI LINH-THỨU THIÊNG LIÊNG (GRIDDHAKUTA)
Vương Xá thành có một di tích được coi là vô cùng thiêng liêng với Phật tử khắp nơi. Đó là núi Linh-Thứu (Vulture Peak). Phật tử nào đến cổ thành Vương Xá cũng phải lên hành hương núi Linh Thứu. Vì tại đây là nơi Đức Phật đã giảng nhiều bộ kinh quan trọng nhất, như Diệu Pháp Liên Hoa (thường gọi tắt là Kinh Pháp Hoa, Lotus Sutra) và Bát Nhã Tâm Kinh (Prajnaparamita Sutra, the Heart Sutra or Perfection of Wisdom Sutra).
Vào một buổi xế chiều nhưng nắng còn ấm, đoàn chúng tôi đi bộ lên thăm núi Linh Thứu.
Đường lên dốc núi thật dài nhưng ai cũng hăng hái lên đường. Chúng tôi vừa đi vừa suy gẫm tới Đức Phật, cách đây trên 2,500 năm, hàng ngày lên lên xuống xuống ngọn núi linh thiêng này khi Ngài từ núi xuống thành khất thực rồi trở về núi thọ trai. Lúc đó Ngài cũng sấp sỉ thất thập cổ lai hi.
Còn nhiều bực thang lắm nhưng mệt cứ ngồi nghỉ. Thế nào cũng tới nơi.
Trong đoàn có 3 người bị đau chân phải thuê kiệu tre khiêng lên đỉnh núi. Nhìn người địa phương lấy mồ hôi đổi bát cơm mà thương xót họ. Người trong hình là Nancy W., GS Đại học Lesley University, Massachusetts, có vấn đề với thăng bằng. (balance)
Đường lên núi có chăng những phướn cầu nguyện (prayer flags) đủ mầu rực rỡ tung bay trong gió như muốn hân hoan chào đón kẻ hành hương đang đi theo dấu chân Phật. Và phướn như cũng muốn mượn gió để chuyển lời kinh Phật đi muôn phương.
Chúng tôi cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi Linh Thứu vào lúc mặt trời sắp lặn.
Lúc này có một nhóm Phật tử thuộc quốc gia khác đang thành tâm chấp tay lễ Phật và cầu nguyện trên đỉnh núi Linh-Thứu trong không khí thanh tịnh và trang nghiêm. Hoàng hôn đang lặn dần sau lưng họ.
Cảnh hoàng hôn trên đỉnh núi Linh-Thứu. Trời bắt đầu tối nhưng người đi hành hương vẫn bịn rịn chưa muốn dời ngọn núi thiêng liêng này.
Đoàn chụp hình kỷ niệm trên Vulture Peak. Người ngồi hàng đầu và ngay chính giữa là Shreyas P., bác sĩ Mỹ gốc Ấn chuyên ngành Neurology, và đã từng học Poetry tại Sorbonne University, Paris. Người ngồi hàng cuối mặc áo đỏ là Marc S., một political activist ở New York.
(Kỳ tới: Di Tích Thành Vương Xá Tiếp Theo: Đại Học Phật Giáo Nalanda)
DTK











No comments:
Post a Comment