Khi đoàn chúng tôi ở khách sạn Royal Residence tại Bodhgaya chúng tôi có dịp may được gặp Đức Karmapa thứ 17 của Phật giáo Tây Tạng trong khu tiếp tân của khách sạn. Đức Karmapa thứ 17 đứng đầu trường phái Kagyu (Mũ Trắng) tương tự như Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 đứng đầu trường phái Gelugpa (Mũ Vàng). Phật giáo Tây Tạng có 4 trường phái chính. Theo thứ tự quan trọng, đứng đầu là Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, kế đến Đức Karmapa thứ 17. Còn Ngài Panchen Lama do Trung Cộng phong chức và kiểm soát thì không được người dân Tây Tạng công nhận. Chức danh chính thức của ngài là "His Holiness the 17th Gyalwang Karmapa". Khi Trung Cộng cai trị Tây Tạng, Đức Karmapa đã trốn thoát vào được Ấn Độ, năm 2000, lúc đó mới 14 tuổi. Năm nay Karmapa 30 tuổi. Nhiều người cho rằng (trong đó kể cả tuần báo TIME và The New York Times) Đức Karmapa thứ 17 sẽ là vị lãnh đạo tinh thần cho toàn Tây Tạng, thay thế Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 khi ngài mất. Đức ĐLLM năm nay 81 tuổi.
Đức Karmapa thứ 17, 30 tuổi, quan trọng chỉ sau Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14.
Đoàn chúng tôi xếp hàng đón Đức Karmapa thứ 17 trong khu tiếp tân của khách sạn chúng tôi ở. Những khăn quàng màu trắng là tặng vật truyền thống trong nghi lễ Phật giáo Tây Tạng. Lúc đầu chúng tôi đứng thành hai hàng đối diện với nhau để đón Đức Karmapa, nhưng ban bảo vệ an ninh chỉ đồng ý cho chúng tôi đứng chào thành một hàng (có lẽ để dễ kiểm sóat). Khi ngài đến, thấy một cô trong đoàn đứng dậy rất khó khăn ngài đã đến tận nơi đỡ dậy rồi chụp hình kỷ niệm với đoàn. Trong đoàn ai cũng excited có dịp gặp Đức Karmapa thứ 17.
Cậu bé tái sinh (The Reincarnation Boy), một Lạt Ma tương lai (trong phái đoàn tháp tùng Đức Karmapa, cũng có hộ vệ riêng).
Đi Thăm Làng Uruvela của Nàng Sujata.
Trong khi còn ở Bodh Gaya, vào một buổi xế chiều, chúng tôi đi thăm làng Uruvela nơi người con gái dòng dõi Bà La Môn tên Sujata đã cúng dường bát cháo sữa cho Đức Phật. Hoàn toàn mòn mỏi kiệt sức vì phép tu khổ hạnh, Đức Phật đã thọ nhận bát cháo sữa và từ bỏ phép tu ép xác để theo con đường Trung Đạo. Rồi Ngài tìm đến gốc cây Bồ Đề bên cạnh bờ sông Ni-Liên-Thuyền (Niranjana River), trải cỏ ngồi kiết già thiền định, quay mặt về hướng Đông, và nguyện rằng sẽ không rời chỗ này nếu không chứng được Giác Ngộ. Tại nơi đây, dưới cội cây Bồ Đề, cuối cùng Ngài đã chứng được Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác và thành Phật.
Làng Uruvela của nàng Sujata, người con gái dòng dõi Bà La Môn và là con gái ông Lý Trưởng (?) (village chief), đã cúng dường Đức Phật bát cháo sữa. Ngọn núi xa xa trong hình là nơi Đức Phật từ đó ôm bình bát đi xuống làng Uruvela khất thực.
Đoàn chúng tôi đi lặp lại dấu chân Phật tại làng Uruvela giữa đồng ruộng lúa mì (wheat) và mù tạc (mustard) trong ánh nắng phai dần của một buổi chiều tàn.
Trời về chiều, đoàn ngồi nghỉ tại làng Uruvela và nghe Shantum kể chuyện về cô gái Sujata. Phía sau lưng là Tháp Sujata (Sujata Kuti) được xây để tưởng niệm người con gái cúng dường bát cháo sữa cho Đức Phật.
Làm Bạn Với Một Nông Dân Ấn Độ.
Hình chụp trẻ em miền quê Ấn Độ. Tôi cảm thấy miền quê Ấn Độ nghèo lắm, có khi còn nghèo hơn cả miền quê Việt Nam.
Làng quê Ấn Độ, một hình ảnh quen thuộc, với trâu bò và những đống rơm, cùng với sự nghèo nàn, vất vả của cuộc sống.
Người đứng chắp tay là một nông dân Ấn Độ sống trong làng Uruvela mà hướng dẫn viên Shantum đã quen và bảo trợ khi người nông dân còn là một cậu bé 14 tuổi, nay đã 41 tuổi có vợ, con và một đứa cháu nội. Người hói đầu và đeo kính là Shantum. Đoàn chúng tôi đã mua tặng người nông dân một con bò để lấy nguồn sữa cho đứa cháu nội.
Shantum kể cách đây 28 năm (1988), Sư ông Nhất Hạnh đi hành hương lần đầu tiên ở Ấn Độ, cũng do Shantum hướng dẫn lần đầu tiên (lúc đó Shantum là đệ tử của Sư Ông). Khi đến làng Uruvela Sư ông hỏi dân làng có biết chuyện Đức Phật và cô gái Sujata và cậu bé chăn trâu tên Svasti không? Không ai biết. Sư ông nhờ Shantum đi tìm trong làng một cô gái 13 tuổi và một cậu bé 11 tuổi để đóng vai Sujata và Svasti trong khi Sư ông kể chuyện Đức Phật. Người nông dân Ấn Độ, lúc đó là một đứa bé 14 tuổi, đã đi gọi trẻ con trong làng ra gặp Sư ông và đóng vai đứa bé chăn trâu Svasti. (Svasti là đứa chăn trâu đã dâng Đức Phật gói cỏ để Đức Phật làm bồ đoàn ngồi thiền định dưới cội cây Bồ Đề cho tới lúc thành đạo). Nhờ nhân duyên ấy, đứa trẻ này - nhà rất nghèo - đã quen và được Shantum giúp đỡ từ lúc đó.
Người nông dân mời chúng tôi về nhà để gặp gia đình. Xe bus không vào được đường làng nên chúng tôi phải đi bộ trong bóng đêm mờ mờ sáng dưới ánh trăng. Chúng tôi phải bật đèn pha từ iPhones để tránh những vũng nước và các mô gạch, đá. Tới nhà, anh nói với người vợ mời chúng tôi ăn bánh ngọt và uống trà sữa "Masala Chai tea" theo phong tục của người Ấn. Tối hôm đó cả làng bị cúp điện nên chúng tôi ngồi uống trà và nói chuyện trong nửa tối nửa sáng vì cả nhà chỉ được thắp sáng bằng một ngọn đèn dầu hôi (kerosene lamp) duy nhất. Người con dâu bế đứa bé gái đầu lòng mới 4 tháng cho mọi người xem. Đứa bé trông rất kháu khỉnh, thông minh; mới 4 tháng đã bắt đầu hớt chuyện với người lớn. Ngày hôm sau, trên xe bus, Shantum kể về gia cảnh nghèo của người nông dân và cho biết gia đình ước mơ một con bò để lấy sữa cho em bé. Chúng tôi lấy số đông hăng hái góp phần của mình đủ để mua tặng gia đình người nông dân một con bò giúp có nguồn sữa cho em bé. Âu cũng là thiện duyên cho đoàn người hành hương làm việc thiện có ý nghĩa. Người nông dân đã ứa nước mắt lúc nhận quà.
(Kỳ tới: Di Tích Thành Vương Xá - Rajgir)
DTK








No comments:
Post a Comment