Wednesday, April 9, 2014

My VN Trip in August 2004

Nguyễn Văn Tư

Nhập cảnh

Trờ về VN sau 14 năm, điều đầu tiên tôi để ý là phi trường tân tiến hơn. Tuy nhiên, cách làm việc ở quày kiểm tra thủ tục tôi được nhắc là mình vào 1 nước CS. Có khoảng 300-400 người chờ làm thủ tục, chỉ khoảng a dozen European faces. Hầu hết là Việt kiều về thăm gia đình. Chờ qưeue thât dài, 10 phút chưa thây nhúc nhích. Nhìn lên trên đầu hàng thì thấy khoảng 5-10 phút mới xong 1 người. Hơn 1 tiếng đồng hồ cũng tới phiên mình. Cán bộ mặt hầm hầm hỏi: Anh tên gì? Rồi Ðẻ ở đâu? Hàng bên cạnh, co một gia đình 6 người mà điền có một form. Cán bộ Hải quan bảo đi điền hết rồi nối đuôi trở lại (fair enough!) Nhưng một chốc bà vợ xách tập hồ sơ cho anh cán bộ xem va nói gì đó. Cán bộ cười cười, kêu gia đình đó trở lại, bảo chủ gia đình đứng đó điều 5 cái forms và mọi người đàng sau rán mà chờ. ( Em rể của ba xã từ My về cũng trong mấy ngày đó có một kinh nghiệm đặc biệt hơn nũa- Anh chàng này quên check Nam hay Nữ trong cái form nhập cảnh, Cán bộ bảo là chưa complete form, bảo đi ra sau nối đuôi trở lại.)

Kinh nghiệm cửa hải quan đầu tiên đó làm tôi sợ không muốn về nửa. Qua cửa khám hành lý thì lại khác hẳn. Không có gì khai báo thì đi thẳng ra luôn không soát xét gì cả.

Ðường phố Saigon

Trên đường về Ngả Ba cây thị tôi thấy có nhiều thay đổi, nhà cao tầng xây cất qua chừng... Cuộc sống tấp nập và sung túc hơn 14 năm trước rất nhiều. Từ Quán Trung Thành củ về chổ tụi này ở 14 năm trước mà cứ đi lộn vô ngỏ khac 2-3 lần mới đến đúng ngỏ.

Từ Gia định củ về Saigon, đường nào cũng đông nghẹt người và xe gắn máy. Bây giờ có nhiều xe gắn máy sản xuất từ Trung Quốc. Xuống đến trung tâm Sai gon đường bớt kẹt hơn. Phần lớn đeo khăn che mặt. Không đeo khăn thì đi một chốc là miệng có khá nhiều cát ( phổi cũng hứng khá nhiều buị)

Có vài thay đổi làm Sai gon đẹp hơn:

- rạch Hai Bà Trưng, Truơng Minh Giảng, Cầu Bông, Thị nghè được giải toả, hai bên có dường trải nhựa và trồng cỏ , nước tương đối trong hơn, mặc dầu nước cống vẫn còn đổ ra đó.

- Khu ga Saigon được san bằng, biến thành công viên trồng cây xanh, coi mát mắt và thơ mộng ngay giửa lòng thành phố. Khu bờ sông Chánh hưng cũng đang đươc giải toả - với sự giúp đở của Nhật.

- Một cầu mới nối thẳng khu cầu muối Chánh hưng về Tân thuận, phiá nam Saigon - Một khu như là khu millionaire đươc xây cất ở vùng đó. Nhà , biệt thự, khu thương xá rất tân tiến. Nhưng phần lớn có lẽ là dân Ðại hàn, Tai wan và Japanese và cán bộ Ðảng mới có đủ tiền mua nhà bên đó.

- Tụi này được đưa đi ăn ở nhà hàng Bình Quới 2, bên cạnh bờ sông qua khu Thanh đa chừng 10 cây số. Nhà hàng phục vụ smogasbord hay buffet, mỗi người chừng $VN40,000 ($US2.70), ăn theo khả năng bao tử. Nhà hàng kh1a sạnh, rộng rãi, ăn ngoài trời rất thoải mái.

Có nhiều lều, mỗi lều một loại thức ăn VN, tôm cua, sò, thịt nướng , cá chiên cá nướng, bánh, rau chua, rau sống các loại, chè đủ loại. Sau đó có đi tàu tham quan một vòng. Ði ngang khu Tân thuận thấy dọc theo bờ sông là những biệt thự rất lớn, rất sang, rất đẹp. Bà con địa phương cho biết đó là những biệt thự của cán bộ Ðảng và nhà nước... phần lớn để trống.

Về Ðà nẵng

- Tôi và Tony, một người bạn Kiwi, đi về Ðà nẳng 3 ngày. Dịch vụ bán vé máy bay khá thuận tiện. Chỉ cần gọi điện thoại book vé là họ đem vé tới tận nhà trong vòng 24 tiếng. Dịch vụ máy bay Air VN bây giờ khá tốt, flight attendants khá lịch sự, biết cười chứ không giống hồi xưa (kể cả trước 75). Nếu ở hotel thì không phải tiếp xúc với công an cảnh sát. Nhưng ở Dà Nẵng, nhiều Hotel vẫn có giá riêng cho người Việt và Tây.


- Ðà nẵng thay đổi rất nhiều. Nhiều người nói là Ðà nẵng bây giờ là thành phố đẹp nhất VN. Tôi chưa biết các thành phố khác ra sao nên không dám xác định điều đó. Nhưng đi dọc theo bờ sông Bạnh Ðàng (Sông Hàn) buổi tối thì thấy khá đẹp và thơ mộng.


Bach Dang at Night

 (Hình ) Có cầu mới xây nối An hải và Trung tâm Da nẵng. Ðèn màu hai bên rất đẹp. Dọc theo sông , họ xây đuờng đi bộ rất rộng, lót gạnh đẹp, đèn nhiều màu... (xem hình)

Từ Thanh Bình (Gần Cầu vồng xưa) ra đến Nam ô và đèo Hải vân họ giải toả slum doc theo bờ biển, xây chung cư thụt vào cách biển chừng 200 m cho dân bị mất nhà. Rồi xây đường lộ rộng rãi, với pavement cho người đi bộ rộng rãi suốt 15- 20 km dọc theo bờ biển. (hình).


Da Nang Beach

Trong khi đó đất bên kia đường lộ thì chia lô 100 m2 một lo bán đấu giá. Tôi nghe nói là mỗi lô giá lên tới $US80,000. Với giá đó thì không biết ai mua nỗi , ngoại trừ new red capitalists.

Làng quê

Trong 3 ngày ở Ðà Nẵng, tôi về quê củ ở quận Ðiện Bàn cách ÐN khoảng 20 km cạnh quê của Trần quý Cáp. Khi xưa đi cả cây số mới có 1 cụm nhà . Bây giờ nhà san sát bên nhau. Ðường ở làng quê tôi bây giờ có trải xi măng sạch sẽ, nhưng không rộng đủ cho xe hơi đi. Năm 1979 khi tôi về đây thăm thì dân làng rất nghèo, mấy người bà con tôi phải làm ruộng dưới hình thức tập thể và hợp tác xã nên không ai đú ăn. Tôi nhớ hồi đó, nhà nào cũng chứa phân và nước tiểủ trong bình, xô để nộp cho hợp tac xã lấy điểm. Bây giờ thì đưọc khóan, ai làm nhiều làm giỏi thì hưởng, nên cuộc sống của dân chúng đở hơn. Nhà gạch nhiều hơn. Có điện nước và điện thoại nữa.

Nhà một người cháu tôi đi dạy học có PC mới mua và internet connection. Khoảnh đất ngôi nhà củ của gia đình tôi khi xưa bây giờ là của một gia đình cán bộ. ( Note: Gia đình cha mẹ tôi khi xưa là nông dân không có đất tư nên khi đó đất nhà cũng là đất công và vì chiến tranh thì bỏ nhà chạy ra tỉnh, rồi không ai trở về thì người khác ở là hợp lý thôi)

Con sông chảy ngang qua làng tôi vẫn còn đó, nhưng đáng tiếc là không thấy ai bơi ai tắm. Hỏi ra thì mới biết là sông đó bây giờ dơ dáy vì họ bỏ heo chết gà chết dưới đó. Tôi hỏi lý do tại sao thì bà con tôi cho biết có một số người có chức co quyền nuôi heo, heo bị dịch chết, họ không dám đem chôn trong vườn vì sợ ma heo về nhát nên họ quăng xuống sông. Cứ như vậy, sông mất vệ sinh không còn bơi tắm được nữa. Hôm đó trời thật nóng, nếu sông còn sạch như xưa thì chắc tôi đã xuống tắm rồi. Sông này chưa bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu, là nơi tôi tập bơi đầu tiên, rồi năm này sang năm nọ vui thú bơi hằng giờ số khi về nghỉ hè, là nơi say mê câu cá, dầu mỗi lần nhiều lắm chỉ câu được 1 chục cá lớn bằng 2 ngón tay.

Thăm bà con, thăm mộ cha mẹ, thăm mộ anh, thăm mộ mấy chú mấy bác xong tôi cùng mấy cháu (drivers) và ông bạn Tony lên xe Honda đi về Hội an.

Hội An - Phố cổ

Hội an là nơi tôi đi học từ lúc 8 tuổi đến xong Tú tài 1. Mục đích chính là thăm gia đình mấy anh chị họ. Nhưng cũng có dịp thăm lại nơi có nhiều kỷ niệm đời niên thiếu học trò nhất. Hội an được mở rộng hơn khi xưa nhưng phố cổ Hội an vẫn như xưa. Và nhờ cắc phố cổ đó mà Hội an trở nên một nơi du dịch được nhiều người Âu Mỹ ưa thích. Thị xã Hội an tương đối sạch sẽ. Chùa Cầu đối với tôi chẳng có gì lạ, nhưng bây giơ trở thành môt tourist attraction. Hội an còn nhiều Chùa như Chùa Phước Kiến, Chùa Bà Mụ được tu bổ cũng là những attractions. Tuy nhiên Hội an còn có thêm 2 đặc điểm thu hút khach du lịch đáng để ý.

Thứ nhất là đêm lồng đèn. Trước đây mỗi tháng nhằm đêm rằm, Hội an tắt hết điện, chỉ dùng lồng đèn thắp ngoài đường và trong nhà. Bây giò người ta làm mỗi tuần 1 lần (hay 2 lần vào mỗi cuối tuần) . Tôi không về thăm vào cuối tuần nên trật ngày. Nghề làm lồng đèn trở thành một nghề đặc biệt của Hội an.

Thứ hai là may aó quần. Hội an có hơn 200 tiệm may cho du khách. Giá may rất rẻ. Hàng vải nhập cảng gồm đủ loại với phẩm chất cao mà hình như không chịu thuế nhập nên rất rẻ. Phần lớn may qua đêm, hoặc 24 tiếng đồng hồ. Công may 1 quần tây chỉ có $50,000 1 cái ($US3.3) Kiểu nào họ may cũng được. Chỉ cần cho họ thấy hình là họ may được. Ðó là lời của 2 người bạn tôi người Kiwi sang thăm Hội an và may aó quần. Một người sang thăm Hội an lần đầu năm 2000, trở lại năm 2001 đem theo cha mẹ và may bộ áo cưới (bride wedding dress) với giá $NZ50. Ðiều đáng lưu ý là người dân ở đây không nói thách, không bắt chẹt, họ vẫn chất phát thật thà như ngày nào.

Thăm xong bà con, trời qua nóng tôi vôi vàng ra tắm biền ở Cửa Ðại. Giửa cái nóng hừng hực 35-35 độ C mà dược dầm mình dươi nước biển trong mát thì thật là tuyệt vời.

Ðà nẵng co hàng chục cây số bờ biển cát trắng, nước trong, sóng nhẹ, tắm thật là đã. Sau lần tắm ở Cửa Ðại, Hội an tôi còn được tắm hai lần nữa ở Bãi Mỹ khê (China Beach) Ða Nẵng và bãi gần Nam ô. Ở bãi gần Nam ô có nơí cho thuê Jetski, với gián $US50 per hour. Tôi không biết đối tượng khách hàng là ai mà giá đăt như vậy.

Ngư dân Kéo lưới


Keo Luoi

Khi tắm ở bãi Mỹ khê chúng tôi được dịp xem dân đánh cá kéo lưới. Lưới dài khoáng 1000m, mỗi đầu có khoảng 3-4 ngươì trên bờ kéo vào. Một chiêc thuyền bầu ở ngoài theo dõi lưới. Họ kéo chứng 3-4 tiêng đồng hồ lướo mới vào đến bờ. Tôi và Tony cũng tham gia góp tay keó lưới với họ. Thật là năng nhọc. Khi lươi vào đến bờ mới biết lý do; Lưới lổ (mesh) thật nhỏ. Năm thước lưới ở giữa dày như mùng che muổi. Bao nhiêu ngưồi làm việc như vậy chỉ kéo lên được chừng 2 ki lo cá nho nhỏ cở 2 ngón tay - trị giá $US2 or 3 (xem hình). Cuộc sống của ngư dân nghèo thật là cực khổ.


Keo Luoi, Da Nang

Khu du lịch nghỉ mát tương lai

Gần bãi biển Nam ô (chừng 10km trên đường đi Huế) có một khu nghỉ mát Ba Na trên đồi cao - 1000m altitude - nghe nói có khí hậu như mát như Ðà lạt. Từ bãi biển Nam ô lên đó khoảng 5 km. Ðây là chổ vửa nghỉ mát vừa tắm biển tuyệt với co lẽ vài nam nữa sẽ trở thành nơi du lịch thịnh hành của dân Á châu vì Ðã có đường bay quốc tế direct tới Ðà Nẵng từ Hong Kong, Bangkok, Taipe..

Lương giáo viên

Tôi có mấy ngươì cháu dạy học ở Trung Học và Tiêu học ở Ðà nẵng. So với 10 năm trước thì cuộc sống giáo chúc bây giờ đở hơn nhiều. Lương giáo viên tiểu học chừng 1.3 triệu đồng VN. Lương giáo chức Trung học khoảng 1.5 triệu đồng. Không nhiều nhưng tạm đủ sống.

Gặp bạn Mit Ex Kiwi

Trở về Saigon, tụi này có dịp gặp các bạn Mit Ex kiwi , ăn trưa tại nhà hàng Saigon Xưa nhờ sự sắp xếp của Long và Tuyền. Có Trần bá Tước , Buì Hồng Cẩm & wife, Vu Phuong Diệm, Mr & Mrs Trần Hữu Chinh, Bui Việt Long, Hồ bảo Bình, Tô Phuc Tuong, Prof Nguyen Hữu Phuơng, Hùng và wife. (Tụi này chưa gặp anh Hùng này lần nào ) Ăn xong anh chi Cẩm , Tuyền và BV Long dẫn tụi này sang phòng Karaoke nghe anh chị Cẩm, Long và Tuyền hát. Ai nấy đều có giọng ca tuyêt vời nhưng người được dàn Karaoke nominate " Perfect Singer" là Tuyền. Anh Cẩm , chị Tâm (Vợ anh Cẩm), và BV Long cũng hát hay hơn ca sĩ chuyên nghiệp, có lẽ vì nhờ cái yếu tố không chuyên nghiệp nên hát với tất cả tâm hồn… thật là ruuung động…


Mit Chong SG


Chinh, Cẩm, Long, Tuyền, Bình



Liễu, Mến, Hùng, Diệm, Tước, Tony, Chinh, Cẩm



Diệm, Tước, Tường, Tony, Cẩm, Chinh

Vũng tàu

Tụi này cũng có dịp đi thăm Vũng tàu. Vũng tàu bây giờ thật đẹp. Nhiều nhà mới, gạch ngói nhiều màu được xây lên thay cho những căn nhà lụp xụp. (xem hình chụp từ trên dồi có tượng Chúa.) Ðường phố được mở rộng. Bãi trứớc bãi sau đều giải toả. Ðường dọc theo bãi trước ra bãi sau, và dọc theo bãi sau trồng cây hoa kiểng hai bên rất đẹp. (xem hình) Vào ăn ở những quán quốc doanh bây giờ cũng đươc phục vụ lịch sự, với nhiều món ăn ngon, nhanh chóng cứ không phải như khi xưa.


Vung Tau Town

Ðiều bực mình mà cũng tức cười là cách làm tiền của cảnh sát lưu thong Vũng tàu. Ðường lộ từ Vũng tàu về Sai gon rất rộng, thằng tắp, rất tốt, nhưng trong vòng 10-20 km xung quanh Vũng tàu, xe chạy thật chậm. Hỏi tài xế mới biết rằng speed limit la 30 kmph. Nếu đi nhanh hơn sẽ bị phạt tiền nặng . Vì giửa đường lộ có trồng cây kiểng. Hàng chục cảnh sát núp sau những cây kiểng này tay cầm laser speed camera. Ai đi quá 30km là cảnh sát ra khỏi lùm cây, ra hiệu cho xe ngừng và phạt - Tài xế cho biết là phạt khoảng $VN200,000 trở lên , tuỳ vận tốc. Tụi này được dip chứng kiến cảnh sát du kích lù lù ra mặt chận nhiều xe. Ðiều đặc biệt nữa anh tài xế nói là họ không phạt những xe có bảng số Vũng tàu.


Bai Sau Vung Tau

Overall Impression

Kinh tế dất nước VN khá hơn. Mức sống của dân chúng cải thiện khá nhiều. Hạ tầng cơ sơ đường sá, khuôn mặt của các thành phố và thôn quê khác hơn 14 năm trước rất nhiều. Có nhiều thay đổi trong khung cảnh, kinh tế, xã hội tại Vn for the better. Việt nam máy mắn nhờ có những lực đẩy đàng sau từ bên ngoài mà nhà cầm quyền VN không thể chống lại được: Sụp đổ của Liên xô, thay đổi ở Trung quốc. Ngoại trừ những người có chức quyền trong guồng máy chính trị, an ninh, kinh tế nhà nước và những ngưòi có tài kinh doanh trong 1 xã hội mà luật pháp trong tay giới cầm quyền trở nên giàu có. Phần lớn dân chúng có mức sống cao thoải mái, hoặc có vốn làm ăn nhỏ nhỏ là nhờ có sự giúp đở của thân nhân nước ngoài. Gia đình nào không thuộc các thành phần trên thì cuộc sống vẫn rất chật vật.

No comments:

Post a Comment